07/12/2020
Cảm nhận của bạn Huệ Anh sau chuyến trải nghiệm sinh thái Hepa:
Tôi đặt chân đến HEPA vào khoảng 4 giờ 30 phút sáng, khi sương đêm còn lạnh và bóng tối vẫn phủ trùm vạn vật. Đoàn chúng tôi có tất thảy 21 người, mơ màng di chuyển sau khoảng 7 giờ đồng hồ xóc nảy trên chiếc xe giường nằm từ Hà Nội đến vùng đất Hương Sơn (Hà Tĩnh). Tôi không ngừng tưởng tượng về hình ảnh của HEPA (do nhóm Nếp Xưa tổ chức) trong tâm trí, nơi tôi chưa từng đặt chân đến nhưng vẫn quyết định đi cùng những con người tôi mới gặp lần đầu. Tôi không nghĩ quá nhiều, chỉ có đôi chút bồn chồn (vì đã chuẩn bị sẵn tâm lý có thể phải ăn một mình, ngủ một mình), nhưng phần hơn là cảm thấy rạo rực trước một trải nghiệm hoàn toàn mới đang chờ đợi được bản thân khám phá. Tới cầu Nước Sốt, hai chiếc xe của Nếp Xưa-HEPA chở đoàn tôi đến trước cổng khu bảo tồn, và điều tôi hoàn toàn không ngờ đến, những con người của Nếp Xưa - HEPA lại đứng đón đợi chúng tôi trong sự niềm nở và ấm áp quá đỗi dẫu trời đất mới chỉ tờ mờ sáng và sương giá miền sơn cước vẫn chưa tiêu tan. Họ chào đón những vị khách lần đầu ghé thăm bằng thứ tình cảm hết sức nồng hậu, chân thành mà người ta chỉ thường dành cho những người bạn thân lâu năm gặp lại. Bình minh tới, toàn cảnh một HEPA xanh bạt ngàn những cây rừng, róc rách tiếng suối chảy và lảnh lót tiếng chim sớm đã cho tôi một định nghĩa chân thực nhất về ‘rừng’ mà trước đây tôi vẫn chưa hiểu hết. Chúng tôi cùng đi rừng, cùng lội suối, cùng nghe về vô vàn những loại cây thuốc nam vốn đã đi sâu vào đời sống của những người dân bản địa, cùng thưởng thức những sản vật được làm ra từ chính mô hình nông nghiệp bền vững mà những con người ở đây đã dành rất nhiều tâm sức để xây dựng. HEPA không chỉ theo đuổi triết lý ‘phụng dưỡng thiên nhiên’ bằng việc trồng rừng mà còn đi sâu hơn để thờ phụng cả những vị thần đã tạo ra thiên nhiên - một nét văn hóa tâm linh rất đặc trưng của người dân bản địa. Tôi được truyền cảm hứng bởi sự tâm huyết và những nỗ lực bảo vệ Mẹ Thiên nhiên của những con người nơi đây qua việc phục hồi rừng và qua những kỷ luật nghiêm khắc được đặt ra để thực hiện nỗ lực này. Ở HEPA, con người và rừng hòa quyện, thắm tình: nước uống thấm nhuần mùi khói của củi đốt; ly trà xanh đậm đà hương của đất; con người hiền hòa như cây như cỏ nhưng kiên trì như rừng với sức sống mãnh liệt đã tự vực dậy dẫu trải qua bao năm tháng bị tàn phá nặng nề. Nếp Xưa cho tôi làm quen với những con người mới, trải nghiệm mới và hơn hết là cảm giác được trở về ngôi nhà thứ hai của mình - ngôi nhà thiên nhiên đầy hoang sơ, hùng vĩ nhưng rất đỗi bình yên, nhẹ nhàng. Phút chia tay, đoàn chúng tôi lưu luyến tạm biệt trong sự tiễn đưa đầy thân tình của những con người không biết tự khi nào đã cho tôi một cảm giác thân thiết vô cùng. Chiếc xe chở chúng tôi về với cuộc sống phồn hoa nơi phố thị, giữa màn trời đêm, vằng vặc vầng trăng tròn đầy được bao quanh bởi những vì sao sáng lung linh. Hình ảnh đó gợi nhắc tôi về những mảnh rừng HEPA rực rỡ như vầng trăng trên cao kia, và những con người ở đây chính là những ngôi sao đang tỏa sáng, luôn song hành và nỗ lực để gìn giữ vẻ hùng vĩ và sức sống cho rừng. Tôi chợt nhớ lại lời chia sẻ chân tình của cô Hoà, một thành viên của Nếp Xưa, rằng ‘Mỗi con người đến với HEPA đều cần có mục đích rõ ràng’. Chính trong khoảnh khắc đó, tôi đã hiểu thấu thông điệp sâu lắng mà những con người của HEPA luôn cố gắng gửi gắm: Mẹ Thiên nhiên luôn dang rộng vòng tay chào đón những người con của mình ghé thăm, do vậy, con người cần có ý thức gìn giữ và tôn trọng thiên nhiên, cũng như những món quà thiên nhiên vô giá mà chúng ta đã được nhận từ trước tới nay.