Pacific HR Solutions

Pacific HR Solutions PHRS cung cấp các dịch vụ:
- Tư vấn, triển khai các giải pháp quản trị nguồn nhân lực;
- Đào t

[ Láng Hạ, Ba Đình, 𝗛𝗮̀ 𝗡𝗼̣̂𝗶 ]Công ty CP Truyền thông và Xử lý dữ liệu 𝗰𝗮̂̀𝗻 𝘁𝘂𝘆𝗲̂̉𝗻: 𝗡𝗛𝗔̂𝗡 𝗩𝗜𝗘̂𝗡 𝗧𝗛𝗜𝗘̂́𝗧 𝗞𝗘̂́ Đ𝗢̂̀ 𝗛𝗢𝗔...
28/10/2025

[ Láng Hạ, Ba Đình, 𝗛𝗮̀ 𝗡𝗼̣̂𝗶 ]
Công ty CP Truyền thông và Xử lý dữ liệu 𝗰𝗮̂̀𝗻 𝘁𝘂𝘆𝗲̂̉𝗻: 𝗡𝗛𝗔̂𝗡 𝗩𝗜𝗘̂𝗡 𝗧𝗛𝗜𝗘̂́𝗧 𝗞𝗘̂́ Đ𝗢̂̀ 𝗛𝗢𝗔̣ ⚡
⚡️Quyền lợi:
👉Mức lương 15 - 18tr (thoả thuận theo năng lực)
👉 Môi trường làm việc thoải mái, chủ động
👉 Nhiều cơ hội tham gia các dự án lớn, cơ hội học hỏi, phát triển nghề nghiệp
👉 Thưởng lễ - Tết, Đóng BHXH đầy đủ, du lịch, party
⏰Thời gian làm việc: 08h00 - 17h30 từ T2 - T6 (nghỉ T7, CN)
⚡️Yêu cầu công việc:
· Tối thiểu 3 năm kinh nghiệm
· Có kỹ năng tốt về dựng hình nhân vật, 3D Modeling, paint texture,...
· Thành thạo các phần mềm 3DS MAX/MAYA/Zbrush
LH: inbox mình nhé

06/06/2025
Kỹ thuật phỏng vấn: BÓC VỎ HÀNHNếu chỉ phỏng vấn dựa trên cảm tính, đặt ra các câu hỏi không có mục đích cụ thể, chỉ nảy...
19/04/2025

Kỹ thuật phỏng vấn: BÓC VỎ HÀNH
Nếu chỉ phỏng vấn dựa trên cảm tính, đặt ra các câu hỏi không có mục đích cụ thể, chỉ nảy sinh tùy theo hoàn cảnh, rất dễ rơi vào tình trạng sau cả giờ đồng hồ vẫn không xác định được liệu ứng viên có phù hợp hay không, có trung thực không, có đủ khả năng làm việc không.
Vì vậy, cần linh hoạt áp dụng một số kỹ thuật trong phỏng vấn. Ví dụ như kỹ thuật BÓC VỎ HÀNH...
1️⃣ Bóc lớp vỏ khô: Hỏi đơn giản để xem ứng viên có biết đến, có thực hành kỹ năng đó chưa
- Em đã sử dụng LinkedIn để tuyển dụng chưa? Có sử dụng boolean search không?
- Em đã tuyển được ai thành công qua LinkedIn chưa?
2️⃣ Bóc lớp vỏ tiếp theo: Kiến thức
- Các tính năng của LinkedIn? Các giới hạn của LinkedIn đối với người dùng?
- LinkedIn vận hành như thế nào? Giống/khác gì so với Facebook?
3️⃣ Bóc lớp quan trọng: Kỹ năng
- Cách tạo boolean search? Lấy ví dụ trên công việc đã làm hoặc người phỏng vấn đưa ra.
- Nếu ứng viên chưa chấp nhận kết nối/inmail của mình thì em làm thế nào?
- LinkedIn hạn chế xem CV thì phải làm sao?
4️⃣ Bóc lớp vỏ gần lõi: Tư duy
- Mục đích kết nối trên LinkedIn để làm gì trong khi dùng các công cụ khác cũng lấy được thông tin liên hệ ứng viên?
- Thế nào là ít và nhiều connection? Theo em, nhiều connection có quan trọng không?
- Làm thế nào để tăng tỷ lệ chấp nhận inmail/connections trên LinkedIn?
--> Đánh giá: Hiểu lý do tại sao mình làm như vậy, nhận thức và giải quyết vấn đề
5️⃣ Lớp vỏ lõi: Phẩm chất
- Em học được những kỹ năng này từ đâu? Đã lâu chưa?
- Em hãy so sánh kỹ năng của em từ thời điểm đầu khi mới học được so với bây giờ?
- Em thấy kỹ năng của mình đã hoàn thiện chưa và còn cần cải thiện, học hỏi phần nào nữa không? Vì sao?
- Em định làm thế nào để học thêm những điều đó?
--> Đánh giá khả năng tự học, tốc độ học hỏi, mong muốn cải thiện, tiềm năng phát triển.

Nguồn: Sưu tập

"Em muốn làm việc trong một môi trường chuyên nghiệp!"99/100 em đi phỏng vấn đều chém câu đó. Nghe thì hay, nhưng khi đi...
14/04/2025

"Em muốn làm việc trong một môi trường chuyên nghiệp!"
99/100 em đi phỏng vấn đều chém câu đó. Nghe thì hay, nhưng khi đi vào thực tế nó lại trở điều vô cùng khôi hài, nó phản ánh tính hài hước không giới hạn của các em.
Trước hết, phải dịch nôm "môi trường chuyên nghiệp" theo tưởng tượng của các em:
- Công ty lớn, văn phòng đẹp
- Lương cao, thưởng đều, nghỉ mát đầy đủ.
- Nhân viên ăn mặc đẹp, thơm tho.
- Sếp hiền như bà tiên, ông bụt.
- Không quản lý về thời gian, nhưng cũng đừng quản lý cả hiệu suất.
- Làm việc bất đắc kỳ tử, hứng lên: làm như trâu chó, hết hứng: k làm.
Kiểu kiểu thế.
Các em xem nhiều phim, đọc nhiều tiểu thuyết, theo dõi nhiều show truyền hình thực tế nên chắc bị lậm. Thực tế "môi trường làm việc chuyên nghiệp" nó như này:
1. Quy trình chuyên nghiệp: nghĩa là em biết công việc cần làm bắt đầu từ đâu, kết thúc thế nào, phối hợp với ai, trong bao lâu phải hoàn thành. Em là một mắt xích trong cái quy trình đó, em làm việc đúng, làm việc đủ để đảm bảo quy trình vận hành trơn tru, vì ngoài em, những em khác cũng tham gia vào quy trình này, một đứa phá thối, cả quy trình sẽ rối loạn. Như cái chợ ấy, sẽ không còn chuyên nghiệp nữa.
2. Chính sách minh bạch: nghĩa là thưởng phạt phân minh, em biết em làm tốt được gì, làm tồi sẽ mất gì.
3. Con người chuyên nghiệp: chính là em, là tôi, là các bạn đồng nghiệp khác. Con người chuyên nghiệp là việc đã giao thì phải hoàn thành. Em có hứng thú hay không hứng thú, sức khoẻ tâm sinh lý có ổn định hay không em vẫn phải hoàn thành công việc. Cái đó còn được gọi là thái độ chuyên nghiệp.
Em hình dung như mình đang ở trong nhà máy sản xuất gà chiên, em phụ trách công đoạn vặt lông gà, bạn tiếp theo làm công đoạn chặt gà v.v... Hôm nay trái gió trở giời, mặt trời không đủ sáng để em quang hợp tạo ra hứng thú, em không làm việc vặt lông gà, hoặc em làm như mèo mửa. Dây chuyền vẫn phải chạy, vậy là hoặc là không có gà để chiên, hoặc sẽ có món gà chiên cả lông, khách dí (cái gì đó) vào mua, công ty không có doanh thu, nhưng em vẫn đòi hưởng lương bình thường, hihi.
Đấy, chuyên nghiệp nó chỉ thế thôi. Làm đúng, làm đủ là được, không cần "làm quá". Các em đi làm việc, không phải nghệ sĩ (mà nghệ sĩ họ cũng có nguyên tắc chứ không vô tội vạ như em tưởng). Các em làm việc tuỳ hứng, vô tội vạ. Xong các em đòi hỏi cái này mới quá đáng này: Sếp phải tâm lý, không được nổi cáu mà phải khéo léo tìm cách motivate em. Đùa, Sếp chứ có phải phường chèo mua vui cho các em đâu. Em thích Sếp phải như Tây còn bản thân mình thì cứ như... Ta. Chẳng bao giờ tự hỏi mình đã làm đúng, làm đủ chưa, chỉ thích mộng mơ và hờn dỗi.
Như thế là lừa đảo em ạ, em lừa người phỏng vấn để vào công ty. Em lừa nguyên cả một đám đồng nghiệp vì làm họ tưởng em là người có thể kề vai sát cánh, cùng làm-cùng hưởng-cùng chịu trách nhiệm. Xong rồi em lật lọng, giở mặt, em hiện nguyên hình là một thành phần vô trách nhiệm, làm ăn chả ra gì, em để lại đống hổ lốn em gây ra, và để lại trên vai họ thêm vài gánh nặng.
Lần sau đi phỏng vấn, thay vì nói "em muốn làm việc trong một môi trường chuyên nghiêp" em hãy tự hỏi "mình đã chuyên nghiệp đủ với môi trường đó hay chưa" em nhé?!?
*Nguồn: ST

[ANIE BEAUTY - TUYỂN DỤNG GẤP TƯ VẤN VIÊN LÀM VIỆC TẠI NƯỚC NGOÀI]Anie Beauty là hệ thống clinic thẩm mỹ uy tín tại thị ...
04/04/2025

[ANIE BEAUTY - TUYỂN DỤNG GẤP TƯ VẤN VIÊN LÀM VIỆC TẠI NƯỚC NGOÀI]

Anie Beauty là hệ thống clinic thẩm mỹ uy tín tại thị trường Châu Á (UAE, Malaysia, Philippines), nơi bạn không chỉ có cơ hội phát triển nghề nghiệp mà còn được hưởng những quyền lợi đặc biệt!

Vị trí tuyển dụng: TƯ VẤN VIÊN CLINIC

Yêu cầu: Tiếng Anh giao tiếp thành thạo, ưu tiên đã có kinh nghiệm Sale, Chăm sóc Khách hàng...

QUYỀN LỢI ĐẶC BIỆT:
Pháp lý rõ ràng - hợp đồng minh bạch
Thu nhập hấp dẫn (bằng có 1 cái ô tô/ năm thôi à)
Không phát sinh chi phí – Công ty hỗ trợ chi phí về nhà ở, vé máy bay, visa lao động,...

Cơ hội tuyệt vời đang chờ đón bạn! Hãy APPLY ngay để bước vào hành trình chinh phục đỉnh cao sự nghiệp cùng Anie Beauty!

23/01/2025

🎊Học Nghề Nhân Sự Bắt Đầu Từ Đâu?

Nghề nhân sự, tưởng chừng là một lĩnh vực đơn thuần xoay quanh hành chính, quản lý con người, nhưng thực chất, đó là một bộ "bí kíp võ công" có sự phối hợp nhuần nhuyễn giữa tư duy làm nghề, nghiệp vụ chuyên môn, và kinh nghiệm thực chiến. Trong đó, tư duy làm nghề chính là "khẩu quyết" quan trọng nhất, giúp bạn định hướng, đánh giá đúng vấn đề, và đạt được kết quả bền vững.

🌟🌟🌟Tư Duy Làm Nghề: "Khẩu Quyết" Luyện Thành nghề Nhân sự
Tư duy làm nghề trong lĩnh vực nhân sự không đơn thuần là việc suy nghĩ xem công việc này phù hợp hay không, mà là một hệ thống tư duy bao gồm nhiều khía cạnh, bao gồm nhưng không giới hạn các vấn đề sau:

1. Tại sao tôi làm công việc này? 📍
o Nghề nhân sự không chỉ là việc tuyển người hay xử lý hành chính. Mỗi quyết định, chính sách, hay quy trình bạn đặt ra đóng vai trò như những miếng ghép trong bức tranh tổng thể giúp doanh nghiệp phát triển. Do đó, câu hỏi "Tại sao?" luôn là cốt lõi khi xem xét bất kỳ quyết định nào.

2. Quyết định này mang lại điều gì cho doanh nghiệp?
o Mỗi chính sách nhân sự, từ tuyển dụng, đào tạo, đánh giá, đến chính sách lương thưởng, phải góp phần đem lại giá trị thực tế cho doanh nghiệp. Không chỉ là tạo môi trường làm việc tốt, mà còn là cách thức đạt được các mục tiêu kinh doanh một cách bền vững.

3. Tâm nhìn về rủi ro và khả năng xảy ra vấn đề:
o Tư duy phê phán là yếu tố cần thiết để dự phòng trước các nguy cơ. Chẳng hạn, việc áp dụng chính sách làm việc linh hoạt liệu có ảnh hưởng đến nền tảng văn hóa doanh nghiệp? Chính sách đánh giá hiệu quả công việc có thực sự minh bạch và khích lệ khách quan hay không?

4. Tôi để lại gì cho người tiếp quản?
o Đòi hỏi tư duy hệ thống hóa và định danh rõ ràng. Bạn sẽ để lại một bộ hệ thống quy trình rõ ràng, hay một mớ bóng b**g mà mỗi lần triển khai phải hỏi người tiền nhiệm? Một người nhân sự giỏi không chỉ làm tốt công việc của họ, mà còn phải giúp người sau tiếp tục được một cách trơn tru.

🌟🌟🌟Nghiệp Vụ: "Chiêu Thức" Quán Xuyến 📍
Nghiệp vụ chính là những kỹ năng và kiến thức chuyên môn bạn cần phải thành thạo, bao gồm:
• Tuyển dụng: Làm sao tìm được nhân tài phù hợp?
• Đào tạo và phát triển: Cách để nhân sự tiến bộ nhanh nhất và đóng góp cho doanh nghiệp.
• Quản lý lương thưởng và phúc lợi: Xây dựng chính sách thu nhập công bằng và hấp dẫn.
• Quan hệ lao động: Đảm bảo quyền lợi hợp pháp và xử lý tranh chấp.
Mỗi nghiệp vụ là một "chiêu thức" đòi hỏi thực hành nhuần nhuyễn, đặc biệt trong bối cảnh biến động không ngừng của thị trường lao động hiện nay.

🌟🌟🌟Kinh Nghiệm: "Nội Công" Vững Chắc 📍
Trong nghề nhân sự, kinh nghiệm chính là nội công giúp bạn vững vàng đối mặt với những tình huống khó lường. Qua thời gian, bạn sẽ tích lũy được:
• Khả năng nhận biết xu hướng.
• Kỹ năng xử lý khủng hoảng.
• Tâm thế vững vàng trước áp lực.
Kinh nghiệm giúp bạn tăng cường đôi mắt "nhìn thấu" để quyết định nhanh chóng và hiệu quả hơn.

Nghề nhân sự là một hành trình dài, đòi hỏi bạn phải vừa rèn luyện tư duy, vừa trau dồi nghiệp vụ, vừa tích lũy kinh nghiệm. Tư duy làm nghề giúp bạn định hướng, nghiệp vụ làm nền tảng hành động, còn kinh nghiệm làm vũ khí bất khả bại. Khi ba yếu tố này được kết hợp nhuần nhuyễn, bạn sẽ trở thành một người nhân sự xuất sắc, mang lại giá trị thực tế cho doanh nghiệp và cho chính bản thân.

Có một ngành nghề dạy người ta biết nhẫn nhịn mang tên "ngành dịch vụ":Bắt đầu từ năm 11 tôi đã đi làm thêm, cho đến tận...
31/08/2024

Có một ngành nghề dạy người ta biết nhẫn nhịn mang tên "ngành dịch vụ":

Bắt đầu từ năm 11 tôi đã đi làm thêm, cho đến tận cuối năm hai đại học đã làm nhân viên phục vụ của ba nhà hàng thức ăn nhanh. Ba nơi đều có môi trường khác nhau, tiền lương cũng khác, nhưng khởi điểm cũng chỉ là con số mười mấy nghìn đồng.

Và sau mấy năm đi làm nhân viên phục vụ bán thời gian, tôi đã nhận ra được rất nhiều thứ, có khi còn thay đổi con người của mình nữa, đặc biệt là làm ngành dịch vụ.

Ngày trước bạn ở nhà, làm mọi thử thỉnh thoảng còn hời hợt, mẹ gọi mãi mới chịu dọn cơm ra bàn, rửa chén bát cũng lề mề. Nhưng khi đi làm rồi, bạn phải nhanh tay nhanh chân làm mọi thứ.

Sai lần một, sẽ có người nhắc nhở, sai nhiều lần nhất định sẽ bị khiển trách. Có khi còn bị nặng lời.

Ngày trước bố mẹ mắng bạn một hai câu, bạn liền gào lên cãi lại. Bây giờ đi làm, không chỉ bị quản lý nặng lời, mà còn gặp nhiều khách hàng khó tính. Yêu cầu đủ thứ với bạn, có khi còn bị khách mắng oan, nhưng lại không thể lớn tiếng cãi lại, chỉ có thể nhẹ nhàng, mỉm cười giải thích.

Ngày trước đi học, luôn có bạn bè cùng nhắc nhở, cái gì cũng có bạn bè bên cạnh. Bây giờ đi làm, môi trường khác lạ, nếu bạn không chịu mở miệng hỏi, nhất định sẽ mù tịt. Đến khi bị quản lý kiểm tra, kiểu gì cũng sẽ bị khiển trách.

Ngày trước tâm trạng không vui, có quyền bưng cái mặt buồn rầu ra ngoài đường. Tâm trạng buồn bực, có quyền cau mày nhăn mặt với người khác. Bây giờ dù trong lòng có bức bối, trái tim có mỏng manh, đôi mắt muốn rướm lệ cũng phải mỉm cười thật tươi, miệng dịu dàng dạ dạ thưa thưa.

Cãi nhau với bạn bè, đi làm vẫn phải niềm nở vui tươi với khách hàng; bị bồ đá, buồn thúi cả ruột gan, gặp khách hàng vẫn phải cười thật tươi như ngày mai được lấy vợ, gả chồng.

Vì ngành dịch vụ quan trọng nhất là cách thể hiện chuyên nghiệp cùng nụ cười thiện cảm, dù trong lòng có muốn đóng vai ác đến đâu cũng phải hoá thiên sứ giáng trần.

Làm ngành dịch vụ, bạn còn rèn giũa được sự kiên nhẫn của bản thân. Ngày trước tôi là một người cả thèm chóng chán, nhưng kể từ khi đi làm, cảm thấy cải thiện bản thân hẳn. Đối mặt với đủ kiểu người ngoài xã hội, gặp đủ kiểu khách hàng, mới thấy được, bản thân mình có tính cam chịu rất bền bỉ.

Gặp khách hàng yêu cầu cao lại khó tính, chọn món ăn thì đòi lấy cái này, bỏ cái kia, đừng quá mặn mà cũng đừng quá nhạt, sau lại sai bạn đi 7749 vòng để lấy cái này cái nọ, miệng cũng mỉm cười hồn nhiên, dạ thưa đàng hoàng.

Gặp khách hàng "Một cơm bò trứng hồng đào nhưng lòng đỏ đừng sống nha em", hay như "Cho chị một matcha latte nhưng đừng bỏ sữa", bạn cũng phải thân thiện mỉm cười nhiệt tình giải quyết yêu cầu của họ một cách thông minh.

Ở nhà có cái toilet mà ngại rồi lười biếng không muốn chà cho sạch, vậy mà đi làm có cái toilet thì lau đến lau lui một ngày bốn năm bận, vẫn phải dạ dạ vâng vâng chạy đi lau sáng bóng. Sàn nhà vừa lau sạch loáng, khách đi dẵm tới dẵm lui, cũng cười tươi dịu dàng đi lau lại lần nữa.

Thực tế mà nói, chắc chẳng có ngành nào dạy dỗ con người biết chịu đựng được sự khắc nghiệt của cuộc đời và những bản tính ẩm ương khó chiều của loài người như ngành dịch vụ, đặc biệt là nhân viên nhà hàng.

Nếu bạn muốn rèn giũa tâm tính, hoặc muốn thử sức chịu đựng của bản thân thì hãy thử một lần trong đời đi làm phục vụ. Bảo đảm, bạn sẽ thay đổi rất nhiều. Và còn biết được cảm giác cùng trải nghiệm câu cửa miệng mà nhiều người truyền tai nhau "Khách hàng là Thượng Đế, không được đánh Thượng Đế" là như thế nào.

Văn mẫu Đơn xin nghỉ việc tháng cô hồn
15/08/2024

Văn mẫu Đơn xin nghỉ việc tháng cô hồn

Văn hóa ứng xử với sếp dựa trên mức lương =)))
25/06/2024

Văn hóa ứng xử với sếp dựa trên mức lương =)))

Đơn giản vậy thui mờ
14/06/2024

Đơn giản vậy thui mờ

22 tuổi, bạn tốt nghiệp đại học, vì chuyên ngành của bạn không dễ tìm việc, mấy năm đầu bạn phải chạy xe ôm, giao hàng n...
13/01/2024

22 tuổi, bạn tốt nghiệp đại học, vì chuyên ngành của bạn không dễ tìm việc, mấy năm đầu bạn phải chạy xe ôm, giao hàng nhanh.

24 tuổi, bạn tìm được việc làm, công việc tiền lương cũng không cao, còn thường xuyên phải tăng ca đến tận đêm khuya.

30 tuổi, bạn kết hôn, đối tượng do bà mối giới thiệu, cha mẹ hỏi bạn có thích cô gái ấy không, bạn gật đại: "thích ạ."

33 tuổi, sức khỏe bạn càng ngày càng kém đi, tăng ca càng ngày càng ít, tốc độ thăng tiến cũng càng ngày càng chậm. Cô vợ được thiên hạ ban cho kia nói với bạn: "con gái mình sắp lên mẫu giáo, song ngữ một tháng 6 triệu." Bạn nhíu mày, cô ấy không chịu được nữa, "con anh Lộc, một tháng 12 triệu kìa!" "anh đã như vậy, anh muốn con anh cũng thất bại sao?!" bạn im lặng, trở về phòng đưa vợ 12 triệu, tiền ấy bạn tính sinh nhật tự thưởng cho mình bộ máy tính chơi game mới.

36 tuổi, con vào lớp 1. Thầy nói năm lớp một rất quan trọng, bạn cười nói, “Vâng vâng, xin thầy quan tâm cháu giùm em”, thầy thấy bạn chưa hiểu, chỉ cho bạn đường sáng: "Phụ đạo một tháng khoảng 4 triệu nhá." Bạn mệt mỏi nhưng đành đóng cho xong, bạn ghét người đàn bà của bạn so sánh bạn với người đàn ông khác.

41 tuổi, con lên lớp sáu, cô nói cấp hai rất quan trọng, bạn cười nói: “Vâng vâng, em đang tính lên đóng tiền học thêm cho cháu đây.” Lần này cô giáo mỉm cười, thầm khen bạn hiểu sự đời. Bạn thì thấy chán ghét hệ thống giáo dục.

Có một ngày về đến nhà, con bé nói với bạn: "Ba, con muốn học piano". Dù bạn không còn phân vân nữa, câu "Ba hiện tại mua không nổi" những tháng năm này bạn đã nói nhiều, nhưng lần này vẫn không thể nói nên lời.

Cũng may con gái tương đối hiểu chuyện, bé nói: "Không sao đâu ba, không được thì con học guitar cũng tốt." Bạn tự đắc mình có một đứa con gái thật ngoan, vậy thì cần gì phải lo nghĩ về nó nữa.

46 tuổi, con gái học phổ thông ở một trường không tồi. Một ngày nọ, bạn đang họp, nhận được điện thoại của giáo viên, trong điện thoại nói con bạn đánh nhau ở trường, mời phụ huynh lên trường giải quyết. Bạn rụt rè xin cấp trên kém hơn bạn 5 tuổi cho nghỉ, tới trường lại bị thầy dạy dỗ một trận, "anh làm phụ huynh mà không biết dạy con", bạn cười cười, vâng vâng. Bạn thầm nhủ chẳng hiểu tụi trẻ thời nay chúng nó ra làm sao nữa, mà ra sao thì ra, kệ thôi.

49 tuổi, con gái lên đại học. Chuyên môn con học, bạn nhìn vào chẳng hiểu gì. Bạn chỉ biết là công việc chắc chắn không dễ tìm, mà học phí lại cực cao.
Một đêm nọ, bạn say khướt, về nói chuyện với con. Đã lâu lắm rồi bạn mới thật lòng mình như thế, vậy mà con gái bạn giờ đây hình như không còn muốn lắng nghe bạn nữa, nó lớn đến thế này rồi kia à, bạn giật mình nhìn lại. Bạn nói những lời mà bạn từng rất ghét, "Phải vì tương lai sau này mà nghĩ, chọn nghề phải nghiêm túc và tâm huyết, tuyệt đối không được dễ dãi."

Bạn và con từ nói chuyện thành cãi lộn. Bạn phát hiện bạn già rồi, không cãi lại con gái nữa. Bạn nói không lại con bé, chỉ có thể hét: "Tao là ba của mày đó!"

Con bé chẳng thèm nhìn bạn, nó chẳng lắng nghe mà chỉ một mực đòi tiền để học theo ý nó. “Con muốn học trường đó, bạn con đứa nào cũng học.” Khi con bé về phòng, bạn nghe vọng lại một câu: "Con không muốn sống giống như ba."

Bạn không biết sao lại ngồi khóc, 50 tuổi đầu ngồi khóc.
Chắc là do rượu cay quá, có phải không?
Chắc là do rượu cay quá rồi.

Bạn 55 tuổi, con gái đi làm, công việc không như nó mong đợi, dường như đã cảm thông với bạn một chút. Nhìn nó loay hoay với sự nghiệp mà bạn thầm trách mình sao bất lực như vậy.

60 tuổi, vất vả cả một đời, bạn muốn đi du lịch. Nửa kia đã bên bạn 30 năm qua, nhưng bạn vẫn thế thích cô ấy hay không cũng không rõ.

Bạn và cô ấy bắt đầu tính đường đi du lịch. Đã nhiều năm như vậy, cả hai vẫn bất đồng, vẫn cãi nhau. Rồi đâu cũng vào đấy, tất cả đã chuẩn bị xong, thì con gái nói: "Ba má, chúng con bận rộn quá, giúp chúng con trông con nha?". Bạn rút vé máy bay, lại về như 30 năm trước.

70 tuổi, con của con gái cũng đã khá lớn, không cần mỗi ngày trông nom nữa. Bạn quyết định nói: “Nhất định phải đi chơi một chuyến." Thế nhưng cây gậy trong tay chỉ có thể giúp bạn đi xuống vườn hoa dưới lầu mà thôi.
73 tuổi, bạn nằm trên giường bệnh viện, tỉnh lại sau hôn mê, xung quanh rất vắng người, bạn mơ mơ màng màng trông thấy bác sĩ lắc đầu, người chung quanh trang nghiêm nhưng không ai khóc.

Bạn nhận ra, bạn sắp chết rồi.
Và bạn tự hỏi,
ta thực ra đã chết từ lúc nào?
Bạn nhớ đến hôn lễ năm 30 tuổi.
Hoá ra, lúc đó, bạn đã chết rồi.
Rồi, bạn đột nhiên cười.

Đó là năm 15 tuổi, bạn trông thấy một cậu bé đang ngậm một ổ bánh mì, đeo cặp đi theo một đám học sinh khác. Cậu bé ấy đi qua ban công cô bé nhà bên, hướng mắt nhìn về phía cửa sổ.

Đó là cô bé mà bạn thầm thương năm 15 tuổi. Bạn chưa bao giờ đủ dũng khí để đến làm quen với cô ấy, ngay cả họ tên cô ấy là gì bạn cũng chưa từng dám hỏi.

Bạn nghĩ không ra nàng trông như thế nào, bạn cố gắng nhớ lại.

3 giây trôi qua, bạn rơi vào màn đêm vĩnh biệt.
_______________
Nguồn: Sưu tầm

Address

62 Nguyễn Huy Tưởng, Thanh Xuân Trung, Thanh Xuân
Hanoi
300

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Pacific HR Solutions posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Pacific HR Solutions:

Share