03/08/2017
BẠN ĐƯỢC SINH RA NHƯ THẾ NÀO?????????
Nếu bất kỳ ai đã bước qua những tháng năm đầu của cuộc đời để nhìn về phía trước, nhìn theo những mục tiêu sẽ đến và đã đạt được bạn sẽ thấy vui mừng với những mốc trưởng thành - Tôi cũng vậy, vui, vui lắm chứ. ....NHƯNG nếu bất chợt bạn quay lại nhìn về quá khứ thì bạn cũng mất đi nhiều thứ lắm. Mất đi tính hồn nhiên, mất đi cái gọi là thanh xuân. Thanh xuân với ai. Với các bạn chắc nhiều lắm, còn tôi, ko đi đâu xa tôi luôn nhìn về mẹ mình.
Cuộc sống bận rộn hàng ngày đôi khi lại làm tôi quên đi nhìn sự xuất hiện của các nếp nhăn và sự già nua ở mẹ. Có những lúc bàng hoàng con chợt nhận ra rằng..... thực sự mẹ đã già.
Ngước mắt lên ban thờ nhìn di ảnh bố con còn khá trẻ, quay sang nhìn mẹ con thấy thời gian trôi nhanh quá.
Mẹ đã chạm ngưỡng 70 - Đó là điều mà con đã vô tình mà thực chất là con ko muốn nhớ vì trong thâm tâm con, con đâu muốn mẹ già.
Cuộc đời con luôn canh cánh trong lòng di nguyện của bố trước khi mất rằng tất cả bao nhiêu sau này con phải cố gắng đừng để mẹ phải khổ. "Bố mẹ đã quá khổ, con phải làm tất cả để thương mẹ 1 cách đàng hoàng nhất. Còn cuộc đời bố ko được hưởng điều gì, nhưng lúc bố chết bố vẫn dõi theo và ủng hộ con.. " Những câu nói đó còn văng vẳng bên tai con như từ hôm qua làm con không thể bỏ qua.
Nhớ lại ngày gia đình mình nghèo, cả nhà quây quần bên nồi cơm đầy ú với những món ăn chả có gì mới lạ mà ấm cúng biết bao. Có bố, có mẹ, có bà và các chị, con thấy nghèo nhưng hạnh phúc biết bao.
Thoáng đó thôi mà đã 20 năm, giờ con đã là bố, con có nhiều thứ nhưng chả thể nào có được cái không khí đó, ko bjo. Từng ngày 30 tết cả nhà người ta quây quần gọi bố gọi mẹ nhưng con vẫn 1m ra đồng thắp hương gọi bố. Cứ đến 30 tết là nước mắt con lại rơi như bao năm trước đó kể từ ngày vắng bố.
Năm nào cũng mời bố về ăn tết, và luôn như có hẹn trước, cứ mùng 3 tết giỗ bố - bố lại về với mẹ con con. Ở dưới đó bố ăn tết buồn lắm đúng ko? Đương nhiên rồi, vì nhà bố trên này cơ mà, giường bố vẫn còn đây, nhà bố xây vẫn còn đây. Bố về thế nhưng đau đớn thay con chả nhìn được mặt bố. Chả bao giờ nữa cả. Ngay lúc này đây, tại thủ đô, nhìn vào di ảnh bố, con biết bố vẫn đang bên cạnh con trai bố, nghe những lời tâm sự này, thực sự lòng con đau.
Bố hiện lên, nhập vào chị cả, khóc nhiều quá, con thấy bố vẫn ôm bụng, bố vẫn đau đúng ko? Đấy, bố thấy ko? người ta cứ xui con bảo là chết là hết, nhưng con có thấy bố hết đâu, bố vẫn đau đó thôi, sao cùng cơn đau đó bố ko ở lại với mẹ con con để cho chúng con chăm bố. Ai bảo bố cứ đi cơ, bố cứ bỏ mẹ con con cơ. Con giận bố lắm bố biết ko?
Giờ này còn bố, bố đã có thằng cháu nội lon ton cầm tăm cho bố như ngày xưa con mang tăm cho ông nội sau mỗi bữa ăn đó. Hay là bố ghét mẹ con con mà bố đi.
Bố cứ để con côi cút bao năm qua. Ngày xưa bố ước mong bjo con trai bố có cái xe máy chở bố đi chơi Hà Nội thì vui biết bao. Thế tại sao đến lúc con có oto này, oto nọ con lại chả tìm thấy bố. Đi đâu làm gì con cũng giới thiệu bậc thân sinh là chú con. Đau quá đi.
Bố thấy ko, mẹ con già lắm rồi đúng ko bố? Đứa con trai bố đặt nhiều hi vọng giờ đã trưởng thành, phải chăng bjo bố mới mắc bệnh, phải chăng bao năm qua bố vẫn bên con để trong lòng con xóa đi cái snghi bao năm : " Bố chết vì nhà mình nghèo ".
Hôm nay ko phải ngày giỗ bố cũng chẳng phải ngày lễ vu lan, đơn giản chỉ 1 ngày con nhìn ảnh bố nhiều, con thấy mẹ con già đi nhiều.
Mẹ con thực sự già, tai mẹ nặng rồi bố ạ. Nhiều lúc gọi điện mẹ con còn chả nghe được, sang năm, năm nữa thì mẹ con sẽ như thế nào. Chứng kiến cảnh bố khóc khi biết tin ông bà nội mất cho đến khi bố cũng bỏ con đi thì con thực sự hiểu thế nào là đau đớn.
Nhiều đêm ngồi làm 1m con vẫn biết bố đang bên cạnh con. Về quê nhìn khung cảnh nhà mình con vẫn nhìn quanh đấy những thứ của bố ngày xưa. Nhà ko ai ở thực sự là lạnh lẽo.
Con đã làm nhiều, thay đổi nhiều thứ lắm. Chỉ mong sao thờ được bố đã mất , thờ được mẹ con đang sống là con thực sự thấy hạnh phúc rồi.
Con thực sự đã trưởng thành, nhưng trong mắt bố mẹ, con vẫn chỉ là 1 đứa con bé bỏng như ngày nào, mẹ con chăm con từng tí 1. Từng gói mỳ đến gấp từng nếp quần áo mẹ luôn lo cho con. Con cứng cỏi, con mạnh mẽ, nhưng 1 ngày nào đó, mẹ cũng bỏ con đi, bố có biết con cũng sẽ yếu đuối lắm ko? Bố bảo rồi: Thằng này đàn ông mà cũng mít ướt. Nhưng bố bảo lsao con k khóc dc, bme đẻ ra con cơ mà, nuôi 4 chị em con trong cái nghèo nàn mà ko hư hỏng, chỉ lo học hành cho con cũng đủ làm cho bố mẹ kiệt sức rồi.
Nhưng thằng em trai con nó vẫn chăm bố đúng ko? Hay do lúc mất nó còn bé xíu nên vẫn mè nheo bố? Kể bjo còn nó, có khi nó cũng giúp con nhiều, cũng thương mẹ nhiều bố nhỉ.
Nhiều lúc, con chợt nghĩ, cuộc đời bất công quá, nhà nta quây quần ấm áp, nhà mình thì thiếu đủ thứ, mất bố, mất em trai, mất anh rể. Con dù có cố vun ntn cũng thiếu vắng hẳn 1 vế, buồn lắm chứ.
Nhiều lúc, con tự nghĩ ngu 1 mình làm cách nào gặp bố 1 lần hàn huyên tâm sự cho hết nỗi nhớ mà con bất lực. Nhìn lại gương mặt bố lúc bệnh, người gầy đi ko nổi, lòng con thắt lại. Nước mắt cứ ứa ra.
Nhìn bạn bè xung quanh con, chúng nó hờ hững với bố mẹ mà con thèm quá, thèm sự hoán vị.
Nhưng cuộc đời là thế. Con chỉ biết cố gắng làm tròn hơn nữa lời bố dặn. Con yêu bố mẹ.