19/04/2024
Cửa ải đầu tiên - Ngôn ngữ
Vấn đề lớn thứ 2 sau vấn đề tài chính đối với mình chính là ngoại ngữ. Vì nó mà mình đã ngậm ngùi từ bỏ rất nhiều cơ hội trong cuộc đời. Để đổ lỗi cho hoàn cảnh thì có rất nhiều, nhưng nhìn kĩ lại thì mình chưa từng kỷ luật thật sự để vượt qua nó, nên cứ lần nữa lần nữa mà quên mất rằng càng để lâu thì ngọn cây non mình cần nhảy qua ngày nào giờ đã là cây cổ thụ.
Cũng vì hạn chế kinh phí để thuê giáo viên hoặc ra lớp học nên mình phải đặt mục tiêu tự học lên cao nhất, làm sao để ít tốn kém nhất. Dù sao thì cũng phải cố ko làm ảnh hưởng nồi cơm của gia đình. Vậy là để tiết kiệm mình chỉ thuê giáo viên học 1 kĩ năng là writing. Còn lại tự bơi với mục tiêu từ 0 lên tối thiểu 5.0 ielts trong 4 tháng.
Sau vài ngày tìm kiếm, cộng với kinh nghiệm lựa chọn giáo viên cho các con trong nhiều năm, mình cũng tìm được cô giáo chất lượng. Chi phí là 1tr/ buổi/ 2 tiếng, thật sự là nhiều tiền với mình nhưng mình có những lý tưởng riêng trong việc chọn giáo viên, vì mình biết kiểu giáo viên như nào thì sẽ bù đắp được cái mình thiếu như nào. Cô nói muốn đạt hiệu quả cao thì phải học ít nhất 1 tuần 2 buổi, nhưng mình chỉ có thể cố gắng với chi phí cho 1 tuần 1 buổi. Đồng thời cũng được chị bạn thân cho dùng ké 1 tài khoản luyện thi online giá rẻ, mình hay dùng cái này để luyện bài nghe thôi. Và thế là chiến dịch phá đảo cửa ải ngôn ngữ bắt đầu.
Ngay từ ban đầu cô gửi ngay cho mình một list tài liệu cho 2 kĩ năng đầu tiên và quan trọng nhất là nghe - ngữ pháp - đọc. Mình cũng bừng bừng khí thế lao vào làm luôn, nhớ ngày xưa lúc còn học cấp 3, ngoại ngữ là thứ dễ nhất với mình, chỉ là mình chưa có điều kiện học cao lên, rồi mình bận con cái, rồi mình ko có thời gian… tỉ lý do.
Nhân tiện nói về chuyện giáo viên, mình rút ra là dù tự học tốt đến bao nhiêu đi nữa, lúc bước những bước đi đầu tiên, nhất định cần một giáo viên hướng dẫn. Đó sẽ là người vạch ra cho mình con đường đi tối ưu nhất. Đừng tự mày mò nếu ko muốn tốn thời gian lan man. Về phần chọn giáo viên, mình cực đoan mọi người à, nên một khi cho là đúng thì nhất nhất sẽ ghim suy nghĩ đó trong đầu và sẽ chỉ chọn như thế. Mình cần 1 giáo viên dạy được bản chất của vấn đề, một giáo viên dạy mình tư duy cho bài viết, một giáo viên được đào tạo sư phạm một cách bài bản để giúp mình nắm được toàn bộ cách thức để hình thành một bài viết dựa trên tư duy gốc của mình, mình không chọn 1 người có điểm ielts cao làm tiêu chí. Có như vậy lúc rời cô ra mình mới tự làm được. Cô giáo chưa từng dạy mình một mẫu câu ielts hay các dạng bài viết mẫu nào, chỉ dạy cách tư duy, triển khai bài viết logic nhất và dùng từ. Hoàn toàn khác cách các trung tâm hay cá nhân nổi tiếng luyện đề vẫn làm, và khi học cách này tự dưng mình giải quyết được kĩ năng speaking, cô bảo chỉ cần chỉ viết được, nghĩ được tự khắc c sẽ nói được vì đó là suy nghĩ thật trong đầu chị. Sau này, thời gian học với cô ngắn thôi nhưng mình nắm được cách làm một bài viết hiệu quả, và cũng từ đó mình giải quyết được speaking part 2,3 như cô nói. Tại sao mình cần vậy? Vì bộ não 40 tuổi đẻ 3 đứa của mình ko có chỗ dành cho trí nhớ, mình ko có khả năng thuộc lòng bất cứ thứ gì quá 3 câu…. Nên mình phải học thật, không học mẹo được.
Trở lại quá trình bắt đầu học…
Ngày đầu tiên lôi giấy bút ra học với tinh thần quyết tâm cao nhất. Mình chọn một quyển sổ xinh xắn để ghi thần chú. Mỗi ngày 1 dòng viết xuống mục tiêu sẽ đạt được là gì vào lúc nào, mình bắt chước trên mạng về việc thôi miên tiềm thức gì đó. Chẳng biết có hiệu quả không nhưng mà thôi cứ ghi đã, vì việc này dễ.
Ngoài áp dụng thôi miên tiềm thức, bắn tín hiệu vũ trụ, nghe thụ động trong cả lúc ngủ, mình áp dụng cả tâm linh, địa linh… (thắp hương khấn các cụ mỗi sáng…😅)
Rồi cả phương pháp khoa học gì đó mà làm một thứ gì đó trong 21 ngày liên tiếp sẽ tạo được thói quen trong môn đó…. Nói chung trên trời dưới đất, từ cổ đại đến hiện đại có phương pháp gì mình áp dụng hết.
Nhưng chỉ sau tuần đầu tiên, khi mà làm mấy thứ dễ dễ cô giao xong bắt đầu đến thứ khó hơn là mình nhận ra…. mình học đâu quên sạch đó. Chả có chữ nào trong đầu sau mỗi lần gấp sách lại. Mình chẳng nhớ tí tẹo gì cả. Mình sắp nản chí, việc thôi miên tiềm thức của mình dường như mang lại nhiều giấc mơ đã giỏi TA nhiều hơn là giỏi ở đời sống thật. Nhớ có lần cắm tai nghe rồi đi ngủ, toàn bộ giấc mơ đêm hôm đó là mình nghe thấy cuộc bầu cử tổng thống pháp năm đó, rồi có lúc thì nói siêu nhanh, lúc nói rất chậm, cảm giác mình nghe được hết, hiểu hết. Thế mà mỗi lần làm bài test kĩ năng nghe thì mình lại như bị điếc 😭
Rồi cơn giông bão tiếp theo lại ụp vào mặt khi cả 3 đứa con nghỉ ở nhà và học online vì covid. Điều này đồng nghĩa với việc ngày ngày mình thức dậy từ sớm, chuẩn bị cho các con ăn sáng và vào học lúc 8h, rồi đi chợ lo cơm trưa lúc 12h. Dọn dẹp bãi chiến trường tụi nó bầy ra khi bị nhốt trong nhà ko ra đường chơi. Rồi ra ra vào vào chớp mắt lại cơm tối. 2 đứa lớn học online thì tí tí lại réo mẹ mạng mẽo làm sao, thằng út thì kè kè từng phút phải có mẹ chơi cùng ko là nó lại ôm ipad suốt ngày.
Mình hiểu ra tiếng anh ko còn dễ ợt như 20 năm trước nữa rồi, khi mình trọn vẹn thời gian đầu óc để học thì mình đã không làm, giờ đây đầu óc và thân xác đã chia năm xẻ bảy cho con cái, cơm áo, gạo tiền…
Thế nhưng ko thể từ bỏ được, mình làm gì còn lựa chọn. Vậy là mỗi ngày sau khi tụi trẻ con lên giường vào 11h đêm (ko được giải toả năng lượng mà chỉ ở trong nhà nên ngày nào tụi nó cũng tăng động đến khuya) mình bắt đầu ngồi vào bàn để học. Cứ thế 12h đến 4-5-6h sáng, có những lúc chỉ đến 2-3h là kiệt sức, mắt nhắm nghiền, nước dãi chảy thấm ướt trang vở, mình đúng nghĩa phải lết dậy bằng ý chí, ăn uống cật lực để có thể thức tiếp. Và mình ăn đêm liên tục để có thể tỉnh táo. Học khuya, ngủ muộn nhưng lúc nào cũng phải 8h đã phải dậy để lo cho bọn trẻ vào học và trông út. Mỗi ngày mình chỉ được ngủ 2-4 tiếng. Rồi đến khi buổi học cùng cô mình ngáp suốt nên cũng chẳng có chữ nào vào đầu, cô thì khuyên phải giữ sức chứ học đêm và mệt thế ko hiệu quả. Mình biết chứ, nhưng làm gì còn cách nào khác.
Cứ thế cũng qua 3 tháng ôn luyện trong kham khổ. Mình lê lết mỗi ngày bằng ý chí chứ hoàn toàn ko có hứng khởi hay nhiệt huyết chút nào. Mỗi ngày đều cắm tai nghe để nghe vô thức đến nỗi mà chỉ chạm nhẹ cũng thấy tai đau nhức (mà chắc là chẳng hiệu quả tí nào đâu), ngồi nói trước gương đến khan tiếng, nhiều tới mức viêm dây thanh quản nên sau đó chỉ nói thầm mấp máy môi để k phát ra tiếng. Mình phải giữ giọng để còn học online cùng cô giáo. Rồi luyện chép TA, luyện viết đi viết lại nhiều lần xuống giấy, mình không gõ máy tính nữa, viết xuống giấy ép mình phải nhớ kĩ hơn….
Đến buổi học thứ 13, nghĩa là mình đã tốn 13 triệu. Mình xin cô cho nghỉ, dù việc học vẫn đang dang dở chưa đâu vào đâu. Mình hết tiền. Mình học 1 cô giáo khác với chi phí siêu rẻ hình như 200k/ buổi, đâu cũng học được 3-4 buổi gì đó. Cô hướng dẫn mình speaking, cũng ko có gì nhiều chủ yếu cô động viên và khen ngợi khiến mình tự tin hơn. Thật ra giai đoạn này mình đang ở dưới hố của sự tuyệt vọng. Mình làm bài test thử nhiều lần với kĩ năng nghe và đọc, chẳng lần nào vượt 4.5 và chẳng bao giờ đủ kiên nhẫn làm trọn vẹn 1 test.