06/07/2026
KHI GIÀ NÊN ĐI VIỆN DƯỠNG LÃO HAY Ở NHÀ?
Tôi năm nay 52 tuổi, mẹ tôi 75 tuổi. Từ đầu năm nay mẹ tôi nói: “Tìm cho mẹ một viện dưỡng lão, mẹ muốn đi viện dưỡng lão”.
Sau khi tìm hiểu chán chê, chúng tôi cũng chọn được một viện dưỡng lão cách nhà gần 20 km.
Ngày đưa mẹ đến làm thủ tục, tôi còn hơi bị xúc động. Ai ngờ mẹ vỗ vai tôi cái “bốp” rồi dặn:
- Cuối tuần hẵng vào thăm. Đừng ngày nào cũng gọi điện. Tao bận lắm!
Đúng hai ngày sau. Điện thoại reo.
“Chị ơi, thu xếp qua viện giúp em nhé. Bọn em cần trao đổi một chút về tình hình sinh hoạt của mẹ chị .”
Nghe giọng cô quản lý nghiêm túc, tim tôi đánh “thịch”. Trong đầu hiện lên đủ thứ viễn cảnh. Đến nơi, cô quản lý mở đầu rất lịch sự:
- Thực ra mẹ chị rất hòa đồng…
Tôi vừa định thở phào thì cô nói tiếp:
- nhưng… hòa đồng quá mức.
Hóa ra mới vào vài hôm, mẹ đã lập hẳn “hội tám chuyện xuyên màn đêm”, kéo cả dãy ngồi ngoài sân buôn đủ thứ chuyện từ giá rau, chuyện con cháu đến chuyện hàng xóm năm 1980. Gần 11 giờ đêm các cụ vẫn cười khanh khách, nhân viên nhắc thì mẹ còn bảo:
- Người già ngủ ít, các cô trẻ không hiểu đâu!
Chưa hết. Sáng hôm sau đúng 4 giờ, mẹ bật nhạc remix tập thể dục. Cả khu dưỡng lão giật mình tỉnh giấc, cứ tưởng có lễ hội.
Đến bữa ăn thì mẹ tuyên bố:
- Hôm nay đổi món nhé. Cháu đặt hàng giúp cô hai pizza hải sản với một ly cà phê trứng muối!
Tưởng đâu sau buổi “họp phụ huynh” đầu tiên là mọi chuyện sẽ yên. Nhưng ba ngày sau thì điện thoại lại reo.
“Chị ơi… mẹ chị vừa tổ chức giải Tiến Lên Cúp Viện Dưỡng Lão.”
Tôi ngơ ngác. Cô quản lý giải thích:
- Các cụ đánh bài không ăn tiền, nhưng ai thua phải uống một cốc nước. Thế mà mấy cụ ham thắng quá, uống liên tục đến mức… hai cụ phải nhập viện.
Hôm vào thăm, tôi nhẹ nhàng khuyên:
- Mẹ ơi, đây là nơi dành cho người lớn tuổi, mẹ bớt nghịch một chút được không?
Mẹ cười ha hả:
- Ôi dào, tao có làm gì đâu. Người ta rủ tao chứ tao hiền nhất ở đây!
Nhìn vẻ mặt tỉnh bơ của mẹ, tôi nghĩ mẹ tôi mà đi làm diễn viên chắc cũng thành người nổi tiếng.
Tôi vừa kịp nghĩ “lần này chắc yên rồi”… Thì tối hôm qua, gần 11 giờ đêm. Điện thoại réo inh ỏi.
“Chị ơi! Mẹ chị cùng mấy cụ nữa… mất tích!”
Tôi đang buồn ngủ lập tức tỉnh như sáo.
- Mất tích là sao?
- Các cụ tự mở cổng đi ra ngoài. Bảo là muốn ra chợ đêm xem. Giờ không liên lạc được!
Tim tôi như rơi thẳng xuống bụng. Tôi bật dậy, tay run run vơ đại cái áo khoác, đầu óc quay cuồng với đủ thứ suy nghĩ tệ nhất.
Đêm khuya, đường vắng, mấy cụ già đi lang thang ngoài phố… lỡ có chuyện gì thì sao?
Tôi phóng xe đến viện nhanh như có ma đuổi. Gió tạt vào mặt lạnh buốt mà tôi không hề cảm thấy gì, chỉ thấy tim đập dồn dập như muốn nhảy ra ngoài. Đến nơi, không khí căng như dây đàn.
Cổng viện mở toang. Nhân viên chạy qua chạy lại, người gọi điện, người cầm đèn pin, người thì hỏi nhau dồn dập:
- Tìm hết chợ đêm chưa?
- Gọi bảo vệ khu bên cạnh chưa?
- Có ai báo công an chưa?
Cô quản lý mặt tái mét, vừa thấy tôi đã vội chạy lại:
- Bọn em chia nhau đi tìm rồi chị ạ. Có người ra chợ đêm, có người ra công viên, có người hỏi mấy quán nước gần đây…
Tôi đứng giữa sân, nhìn quanh mà thấy mọi thứ như quay cuồng. Trong đầu hiện lên hình ảnh mẹ lạc giữa dòng người, rồi lại tưởng tượng cảnh mẹ bị ngã, bị lạc đường… càng nghĩ càng lạnh sống lưng.
Tôi cũng lao ra ngoài, chạy dọc con đường trước viện, ghé từng quầy hàng hỏi thăm, không có tin tức gì.
Quay lại viện, tôi thấy vài cụ khác đứng tụm lại, mặt ai cũng lo lắng. Không khí nặng nề đến mức nghe rõ cả tiếng thở gấp. Bỗng có tiếng cười khúc khích vang lên phía sau. Tôi quay phắt lại.
Mẹ tôi ung dung xuất hiện. Một tay xách túi ổi, một tay cầm bịch bánh đa. Đi sau là hai cụ khác cười toe toét như vừa hoàn thành chuyến dã ngoại.
Tôi đứng chết trân vài giây, rồi mới thở phào một hơi dài như vừa sống lại.
Nhưng vẫn cố nghiêm mặt:
- Mẹ! Sao mẹ tự ý đi ra ngoài?
Mẹ tỉnh bơ đáp:
- Ở mãi trong này chán quá. Có chân thì đi, có chân thì về. Làm gì mà cuống lên như bắt cướp!
Cô quản lý đứng cạnh chỉ biết lắc đầu bất lực.
Tôi đành thử nước cuối:
- Hay mẹ về nhà ở nhé?
Mẹ tôi đáp dõng dạc:
- Không! Ở đây vui hơn ở nhà. Về nhà chúng mày đi làm suốt, có ai chơi với tao đâu. Ở đây ngày nào cũng có bạn, có chuyện để cười.
Hóa ra người thích viện dưỡng lão nhất… lại chính là mẹ tôi.
Còn tôi thì từ ngày đưa mẹ vào ở, cảm giác chẳng khác gì có con mới đi học. Và tôi đang học cách làm phụ huynh của chính mẹ mình.
P/s: sưu tầm và biên soạn.