Minh Nghia

Minh Nghia "Không cần phải làm gì đó lớn lao.

Hãy bắt đầu bằng những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của mình với tình yêu, tất cả những điều lớn sẽ tự đến." - Mother Teresa.

🔥VITASPRINT B12 SALE 33%(Thần dược mà Sale khủng quá!)Sáng nay mình thức giấc từ 5 giờ nhưng chưa vượt được lười để chui...
21/08/2026

🔥VITASPRINT B12 SALE 33%
(Thần dược mà Sale khủng quá!)

Sáng nay mình thức giấc từ 5 giờ nhưng chưa vượt được lười để chui ra khỏi giường, đang lướt web thì đọc được tin Vitasprin B12 Sale 33% mà bật dậy như lò so.😂😂

Sau khi đặt hàng thành công được 4 hộp thì mới dám công bố với khách hàng. Mình giữ lại 1 hộp cho mẹ, còn dư 3 hộp cho khách nào tin yêu em B12 này.

📣📣

Với bà mẹ hơn 80 tuổi của mình, thì đây là thuốc thần thánh nhất, ai đến chơi bà cũng khen sự thần kỳ của nó, khen uống nó ngon lắm, đi chơi về mệt lả người mà uống 1 ống vào liền bay hết mệt mỏi, khỏe khoắn, tỉnh táo vô cùng. 😂❤️

Mẹ mình mà bán hàng chắc khâu quảng cáo sản phẩm ăn đứt mình! 😂😂😂

24/07/2026

Đây là hàng mình vừa xách từ Đức về, mỗi loại còn dư 1 ít. Khách cần hàng gì nhắn mình nhé!



KHI GIÀ NÊN ĐI VIỆN DƯỠNG LÃO HAY Ở NHÀ?Tôi năm nay 52 tuổi, mẹ tôi 75 tuổi. Từ đầu năm nay mẹ tôi nói: “Tìm cho mẹ một ...
06/07/2026

KHI GIÀ NÊN ĐI VIỆN DƯỠNG LÃO HAY Ở NHÀ?

Tôi năm nay 52 tuổi, mẹ tôi 75 tuổi. Từ đầu năm nay mẹ tôi nói: “Tìm cho mẹ một viện dưỡng lão, mẹ muốn đi viện dưỡng lão”.

Sau khi tìm hiểu chán chê, chúng tôi cũng chọn được một viện dưỡng lão cách nhà gần 20 km.
Ngày đưa mẹ đến làm thủ tục, tôi còn hơi bị xúc động. Ai ngờ mẹ vỗ vai tôi cái “bốp” rồi dặn:

- Cuối tuần hẵng vào thăm. Đừng ngày nào cũng gọi điện. Tao bận lắm!

Đúng hai ngày sau. Điện thoại reo.

“Chị ơi, thu xếp qua viện giúp em nhé. Bọn em cần trao đổi một chút về tình hình sinh hoạt của mẹ chị .”

Nghe giọng cô quản lý nghiêm túc, tim tôi đánh “thịch”. Trong đầu hiện lên đủ thứ viễn cảnh. Đến nơi, cô quản lý mở đầu rất lịch sự:

- Thực ra mẹ chị rất hòa đồng…

Tôi vừa định thở phào thì cô nói tiếp:

- nhưng… hòa đồng quá mức.

Hóa ra mới vào vài hôm, mẹ đã lập hẳn “hội tám chuyện xuyên màn đêm”, kéo cả dãy ngồi ngoài sân buôn đủ thứ chuyện từ giá rau, chuyện con cháu đến chuyện hàng xóm năm 1980. Gần 11 giờ đêm các cụ vẫn cười khanh khách, nhân viên nhắc thì mẹ còn bảo:

- Người già ngủ ít, các cô trẻ không hiểu đâu!

Chưa hết. Sáng hôm sau đúng 4 giờ, mẹ bật nhạc remix tập thể dục. Cả khu dưỡng lão giật mình tỉnh giấc, cứ tưởng có lễ hội.

Đến bữa ăn thì mẹ tuyên bố:
- Hôm nay đổi món nhé. Cháu đặt hàng giúp cô hai pizza hải sản với một ly cà phê trứng muối!

Tưởng đâu sau buổi “họp phụ huynh” đầu tiên là mọi chuyện sẽ yên. Nhưng ba ngày sau thì điện thoại lại reo.

“Chị ơi… mẹ chị vừa tổ chức giải Tiến Lên Cúp Viện Dưỡng Lão.”

Tôi ngơ ngác. Cô quản lý giải thích:

- Các cụ đánh bài không ăn tiền, nhưng ai thua phải uống một cốc nước. Thế mà mấy cụ ham thắng quá, uống liên tục đến mức… hai cụ phải nhập viện.

Hôm vào thăm, tôi nhẹ nhàng khuyên:

- Mẹ ơi, đây là nơi dành cho người lớn tuổi, mẹ bớt nghịch một chút được không?

Mẹ cười ha hả:

- Ôi dào, tao có làm gì đâu. Người ta rủ tao chứ tao hiền nhất ở đây!

Nhìn vẻ mặt tỉnh bơ của mẹ, tôi nghĩ mẹ tôi mà đi làm diễn viên chắc cũng thành người nổi tiếng.

Tôi vừa kịp nghĩ “lần này chắc yên rồi”… Thì tối hôm qua, gần 11 giờ đêm. Điện thoại réo inh ỏi.

“Chị ơi! Mẹ chị cùng mấy cụ nữa… mất tích!”

Tôi đang buồn ngủ lập tức tỉnh như sáo.

- Mất tích là sao?

- Các cụ tự mở cổng đi ra ngoài. Bảo là muốn ra chợ đêm xem. Giờ không liên lạc được!

Tim tôi như rơi thẳng xuống bụng. Tôi bật dậy, tay run run vơ đại cái áo khoác, đầu óc quay cuồng với đủ thứ suy nghĩ tệ nhất.

Đêm khuya, đường vắng, mấy cụ già đi lang thang ngoài phố… lỡ có chuyện gì thì sao?

Tôi phóng xe đến viện nhanh như có ma đuổi. Gió tạt vào mặt lạnh buốt mà tôi không hề cảm thấy gì, chỉ thấy tim đập dồn dập như muốn nhảy ra ngoài. Đến nơi, không khí căng như dây đàn.

Cổng viện mở toang. Nhân viên chạy qua chạy lại, người gọi điện, người cầm đèn pin, người thì hỏi nhau dồn dập:

- Tìm hết chợ đêm chưa?
- Gọi bảo vệ khu bên cạnh chưa?
- Có ai báo công an chưa?

Cô quản lý mặt tái mét, vừa thấy tôi đã vội chạy lại:

- Bọn em chia nhau đi tìm rồi chị ạ. Có người ra chợ đêm, có người ra công viên, có người hỏi mấy quán nước gần đây…

Tôi đứng giữa sân, nhìn quanh mà thấy mọi thứ như quay cuồng. Trong đầu hiện lên hình ảnh mẹ lạc giữa dòng người, rồi lại tưởng tượng cảnh mẹ bị ngã, bị lạc đường… càng nghĩ càng lạnh sống lưng.

Tôi cũng lao ra ngoài, chạy dọc con đường trước viện, ghé từng quầy hàng hỏi thăm, không có tin tức gì.

Quay lại viện, tôi thấy vài cụ khác đứng tụm lại, mặt ai cũng lo lắng. Không khí nặng nề đến mức nghe rõ cả tiếng thở gấp. Bỗng có tiếng cười khúc khích vang lên phía sau. Tôi quay phắt lại.

Mẹ tôi ung dung xuất hiện. Một tay xách túi ổi, một tay cầm bịch bánh đa. Đi sau là hai cụ khác cười toe toét như vừa hoàn thành chuyến dã ngoại.

Tôi đứng chết trân vài giây, rồi mới thở phào một hơi dài như vừa sống lại.

Nhưng vẫn cố nghiêm mặt:

- Mẹ! Sao mẹ tự ý đi ra ngoài?

Mẹ tỉnh bơ đáp:

- Ở mãi trong này chán quá. Có chân thì đi, có chân thì về. Làm gì mà cuống lên như bắt cướp!

Cô quản lý đứng cạnh chỉ biết lắc đầu bất lực.

Tôi đành thử nước cuối:

- Hay mẹ về nhà ở nhé?

Mẹ tôi đáp dõng dạc:

- Không! Ở đây vui hơn ở nhà. Về nhà chúng mày đi làm suốt, có ai chơi với tao đâu. Ở đây ngày nào cũng có bạn, có chuyện để cười.

Hóa ra người thích viện dưỡng lão nhất… lại chính là mẹ tôi.

Còn tôi thì từ ngày đưa mẹ vào ở, cảm giác chẳng khác gì có con mới đi học. Và tôi đang học cách làm phụ huynh của chính mẹ mình.

P/s: sưu tầm và biên soạn.

(Đồng quan điểm với tác giả bài viết này)🇩🇪 CÀNG SỐNG Ở ĐỨC, TÔI CÀNG HIỂU: TRÊN ĐỜI KHÔNG CÓ CÔNG VIỆC NÀO THẤP KÉM, CH...
02/07/2026

(Đồng quan điểm với tác giả bài viết này)

🇩🇪 CÀNG SỐNG Ở ĐỨC, TÔI CÀNG HIỂU: TRÊN ĐỜI KHÔNG CÓ CÔNG VIỆC NÀO THẤP KÉM, CHỈ CÓ NHỮNG CON NGƯỜI CHƯA BIẾT TÔN TRỌNG NHAU

Ngày còn ở Việt Nam, tôi cũng từng vô tình nhìn nghề nghiệp để đánh giá một con người. Gặp ai làm bác sĩ, kỹ sư hay quản lý thì mặc nhiên nghĩ họ thành công. Còn những công việc như quét dọn, thu gom rác, giao hàng hay phụ bếp thường ít được nhắc đến với sự trân trọng. Tôi không cố ý coi thường ai, chỉ là tôi lớn lên trong một môi trường mà nghề nghiệp đôi khi được xem như thước đo giá trị của một con người.

Rồi tôi sang Đức.

Có một buổi sáng mùa đông, trời lạnh đến mức hơi thở vừa chạm không khí đã hóa thành làn khói trắng. Khi mọi người còn vội vã đến chỗ làm, tôi thấy một người công nhân vệ sinh đang lặng lẽ quét lá trên vỉa hè. Điều khiến tôi chú ý không phải công việc của ông, mà là cách những người đi ngang qua chào ông bằng một nụ cười và một câu chúc buổi sáng tốt lành. Không ai nhìn ông với ánh mắt thương hại. Cũng không ai tỏ ra mình quan trọng hơn. Họ cư xử với ông như với bất kỳ người lao động nào khác.

Sau này, tôi còn gặp nhiều điều tương tự. Người giao hàng mang bưu kiện đến nhà luôn được cảm ơn. Người sửa đường được mọi người kiên nhẫn chờ đợi thay vì khó chịu. Người thu gom rác làm công việc của mình với sự tự tin và bình thản. Tôi chợt nhận ra, điều tạo nên sự khác biệt không phải là tên gọi của một nghề, mà là cách xã hội nhìn nhận giá trị của sức lao động.

Từ đó, tôi bắt đầu nghĩ nhiều hơn về hai chữ “thành công”. Có phải thành công chỉ là ngồi trong văn phòng, mặc bộ quần áo đẹp và có một chức danh khiến người khác trầm trồ? Hay thành công còn là mỗi sáng thức dậy, làm công việc bằng chính sức lao động của mình, nuôi được gia đình, sống lương thiện và tối về ngủ một giấc thật yên?

Tôi từng quen một chú người Việt làm nghề lái xe giao hàng. Chú thường cười và bảo: “Công việc nào cũng có người cần. Miễn mình làm tử tế thì chẳng có gì phải xấu hổ.” Câu nói ấy nghe rất giản dị, nhưng theo tôi suốt nhiều năm. Bởi càng đi nhiều, gặp nhiều người, tôi càng thấy những người đáng kính nhất không phải lúc nào cũng là người có địa vị cao nhất. Họ là những người làm việc chăm chỉ, giữ lời hứa, cư xử tử tế và không ngừng sống có trách nhiệm với gia đình.

Có lẽ chúng ta vẫn thường dạy con phải học thật giỏi để có một nghề tốt. Điều đó không sai. Nhưng bên cạnh ước mơ về một nghề nghiệp danh giá, có lẽ còn một điều quan trọng hơn: hãy dạy con biết tôn trọng mọi nghề nghiệp lương thiện. Bởi nếu không có người dọn rác, thành phố sẽ ngập trong rác. Nếu không có người giao hàng, nhiều dịch vụ sẽ ngưng trệ. Nếu không có người sửa điện, sửa nước hay làm trong nhà máy, cuộc sống thường ngày của chúng ta sẽ không thể vận hành như vốn có.

Sống ở Đức không khiến tôi ngừng ngưỡng mộ những người thành đạt. Nhưng nó giúp tôi hiểu rằng sự thành đạt không quyết định giá trị của một con người. Điều đáng quý nhất vẫn là cách họ sống, cách họ đối xử với người khác và sự tử tế trong từng công việc mình làm.

Nhiều năm trước, nếu ai hỏi tôi nghề nào đáng tự hào nhất, có lẽ tôi sẽ kể tên những nghề có địa vị và thu nhập cao. Hôm nay, câu trả lời của tôi đã khác. Nghề đáng tự hào nhất là nghề giúp bạn sống bằng mồ hôi công sức của mình, không làm điều trái với lương tâm và mỗi tối có thể trở về nhà với sự bình yên trong lòng.

Bởi sau tất cả, điều khiến một con người được tôn trọng chưa bao giờ chỉ là họ làm nghề gì. Điều khiến người khác nhớ và quý họ chính là cách họ sống.

Tác giả: Phan Thi Huyen Dung

30/06/2026

MẤT NGỦ KÉO DÀI? Có 3 loại Magie nên tránh và 2 loại Magie đáng cân nhắc ❤️

Nghị định 137/2026/NĐ-CP ngày 07/04/2026 có gì mơi?👉 Siết chặt kinh doanh đa cấp.
28/06/2026

Nghị định 137/2026/NĐ-CP ngày 07/04/2026 có gì mơi?

👉 Siết chặt kinh doanh đa cấp.

25/06/2026

Hôm nay hàng đang trên đường về Hà Nội rồi ạ!




LÀM SAO ĐỂ NGỦ NGON HƠN?Gần một năm trở lại đây mình thường xuyên bị thức giấc giữa đêm vì những cơn bốc hỏa. Gần như đê...
23/06/2026

LÀM SAO ĐỂ NGỦ NGON HƠN?

Gần một năm trở lại đây mình thường xuyên bị thức giấc giữa đêm vì những cơn bốc hỏa. Gần như đêm nào cũng vậy, cứ khoảng 2-3 giờ sáng là người nóng bừng, lại tỉnh giấc. Có những hôm vừa chợp mắt được vài tiếng lại bị bốc hỏa, rồi nằm trằn trọc đến sáng không ngủ lại được.

Cơn bốc hỏa kéo dài chỉ 2-3 phút nhưng sau đó không ngủ lại được, sáng nào dậy cũng trong trạng thái mệt mỏi, thiếu năng lượng, đầu óc không tỉnh táo. Càng thiếu ngủ lại càng dễ căng thẳng, mà căng thẳng thì sinh cáu gắt, xấu tính, khó coi. 😂😁

Mình đã thử nhiều cách nhưng không cải thiện được bao nhiêu. Cho đến khoảng 1 tháng gần đây, mình bắt đầu bổ sung Magie đều đặn mỗi ngày (Là do ông xã đưa cho và giục uống😁).

Thật bất ngờ, những lần thức giấc lúc 2-3 giờ sáng không còn nữa. Giờ mình có thể ngủ một mạch đến sáng, sáng dậy thấy người nhẹ nhõm và khỏe khoắn hơn hẳn. Cảm giác được ngủ ngon trở lại sau một thời gian dài mất ngủ thực sự quá sung sướng!!!

Không nghĩ một khoáng chất đơn giản như Magie lại tạo ra khác biệt lớn đến vậy. Với mình, đó là một trong những điều kỳ diệu nhất mình đã trải nghiệm.

Nếu ai khó đi vào giấc ngủ, hay mất ngủ giữa đêm thì có thể cần đến sự hỗ trợ của Magie đó.




20/06/2026
20/06/2026

Khi cơ thể thiếu Magie, Canxi, D3 thì thế nào?

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Minh Nghia posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Minh Nghia:

Shortcuts

Share