Người Nghệ - Sơn Tây

Người Nghệ - Sơn Tây Kết nối xứ Nghệ

Đêm khuya kéo hẳn canh tànNgày sang gối mỏi, hai hàng chân run
02/01/2025

Đêm khuya kéo hẳn canh tàn
Ngày sang gối mỏi, hai hàng chân run

"Kỹ năng" trong nghề của một Kỹ Nữ ngày xưa trong Kim Vân Kiều Truyện và Đoạn Trường Tân Thanh   --------Kỹ năng của một...
02/01/2025

"Kỹ năng" trong nghề của một Kỹ Nữ ngày xưa trong Kim Vân Kiều Truyện và Đoạn Trường Tân Thanh

--------

Kỹ năng của một Kỹ Nữ ở đây có thể hiểu là cách lấy lòng, chèo kéo khách. Mà mấu chốt của việc này có thành công hay không chính là nằm ở chổ "kỹ năng giường chiếu" của Kỹ Nữ. Một người Kỹ Nữ muốn thành công thì không thể thiếu những kỹ năng này. Ai có thể khiến cho khách mê mệt, quyến luyến nhưng bản thân mình lại không tốn quá nhiều sức lực, đấy mới là người thành công.

Trong truyện Kiều, khi Thuý Kiều mới bắt đầu vào "ngành" thì về mặt kỹ năng này thì Kiều chỉ là một con số 0 tròn trĩnh. Để có thể biến Thúy Kiều thành một Kỹ Nữ toàn diện, có một không hai thì Tú Bà đã phải dốc hết tâm cơ của mình ra đào tạo nàng. Việc đầu tiên mà Tú Bà làm đó là đào tạo cho nàng “kỹ năng trong nghề”, thứ mà Thúy Kiều còn thiếu.

“Này con thuộc lấy nằm lòng
Vành ngoài bảy chữ, vành trong tám nghề.
Chơi cho liễu chán, hoa chê,
Cho lăn lóc đá, cho mê mẫn người.”

Vậy “bảy chữ, tám nghề” mà Tú Bà dạy cho Thúy Kiều ở đây là nghĩa như thế nào?. Qua sách “Tố Nữ Kinh” chúng ta có thể cắt nghĩa như sau:

Bảy chữ thuộc “vành ngoài” gồm:

- Khốc: tức là khóc, dùng nước mắt để lay động khách làng chơi. Kể khổ thế này, kể khổ thế kia, phải khóc như thật để cho khách tin tưởng vào thành tâm thiện ý của mình. Tú Bà đã chỉ cho Kiều một tuyệt chiêu đó là “tẩm nước gừng vào khăn tay” khi đó nước mắt sẽ tuôn như suối.

- Tiễn: có nghĩa là cắt. Rủ khách cùng mình mỗi người cắt một đoạn tóc, rồi kết thành một sợi. Sau đó chia cho nhau buộc vào hai cánh tay (làm lễ “kết tóc se duyên” thể hiện sự chung tình)

- Thích: có nghĩa là đâm, chích. Lấy kim hoặc trâm thích vào cổ tay hoặc bắp đùi tên của khách, để cho khách thấy được sự chung tình của mình.

- Thiêu: có nghĩa là đốt, dùng hương đốt vào 6 huyệt của chàng và nàng. Sau khi thề thốt, cả hai người cùng áp người vào nhau vào đốt các huyệt đó, thực sự phải là cao thủ mới sử dụng được thủ pháp này:
+ Bụng kề bụng gọi là: “chính nguyện đồng tâm. Hai người cởi bỏ y phục hướng mặt vào nhau “bụng kề bụng, da áp da” rồi dùng hương chích
+ Đầu chụm đầu gọi là: “chính nguyệt kết tóc”. Chàng và nàng ngồi đối diện gục đầu vào nhau, cùng nhau thề thốt dùng hương mà chích
+ Tay trái mình khít với tay trái khách gọi là: “hứa nguyện liên tình bên tả.”
+ Tay phải mình liền với tay phải khách gọi là: “hứa nguyện liên tình bên hữu.”
+ Đùi trái mình chạm với đùi phải khách gọi là: “hứa nguyện giao đùi bên tả”
+ Đùi phải mình chạm với đùi trái khách gọi là: “hứa nguyện giao đùi bên hữu”

- Giá: có nghĩa là cưới hỏi làm vợ chồng. Tức là sau khi điều tra được gia cảnh giàu có của khách thì thề non, hẹn biển để khách bỏ ra một khoản tiền lớn cưới mình về.

- Tẩu: có nghĩa là chạy. Tức là khi dan díu đã lâu và thấy khách đã hết tiền, tiền chuộc chẳng có mà tiền chơi cũng không. Thì khi đó sẽ giả vờ thề thốt với khách là sẽ cùng nhau bỏ trốn. Hẹn khách gặp mặt ở chỗ nào đó, nhưng kỳ thực không đến mà sẽ báo cho quan binh hay chủ nợ đến để bắt. Đây là một cách tống khứ khách hết tiền đi.

- Tử: tức là сhếт. ở đây là сhếт giả, chứ không phải снếт thật. Tức là vờ đòi тự sáт, тự тử vvv để cho khách thấy được sự chung tình mà hết lòng vì mình. Cái này thành hay bại còn tùy thuộc vào diễn xuất của từng người.

Tám nghề thuộc vành trong:

Thúy Kiều nói "Ngủ là ngủ, chẳng lẽ lại còn có mấy kiểu sao?". Tú Bà cười nói "Con ngốc, nếu kỹ nữ cũng như con nhà lành thì ai mà tới chơi, trong đó có nhiều cảnh giới kỳ diệu lắm". Thúy Kiều nói "Xin má giảng kỹ qua một lượt". Tú Bà nói "Phàm khách ăn xong, sắp lên giường, phải để khách nằm phía trong, còn ngươi nằm ở phía ngoài. Phải hướng khuôn mặt vào khách, đưa tay cho y gối đầu. Nhất định y sẽ mò mẫm toàn thân ngươi, ngươi cũng sờ mó hạ thể của y. Nếu ngắn và nhỏ thì dùng phép kích cổ thôi hoa (Đánh trống giục hoa), nếu dài và to thì dùng phép kim liên song tỏa (Sen vàng khóa xiết), nếu là người tính cấp thì dùng cách Đại triển kỳ cổ (Mở cờ gióng trống), nếu là người tính hoãn thì dùng phép mạn đả khinh xao (Đánh chậm gõ nhẹ), nếu không chịu nổi thì dùng phép Khẩn thuyên tam điệt (Ba bậc đổi thế), nếu chịu nổi thì dùng cách tả chi hữu trì (tay phải ôm, tay trái giữ), nếu là kẻ dịu dàng thì dùng phép Tả tâm truy hồn (khóa lấy tâm, theo dõi tinh thần), nếu là kẻ hiếu sắc thì dùng phép nhiếp thần siểm tọa (Thu hết tinh thần, ngồi cưỡi dún dẩy). Những lối khác cũng có nhiều, nhưng đại thể không ra khỏi tám lối nói trên". (trích truyện Kim Vân Kiều của Thanh Tâm Tài Nhân)

Tóm tắt lại thì tám nghề đó chính là tám phương thức giao hợp chủ yếu dành cho các loại khách khác nhau:

- Kích cổ thôi hoa (đánh trống dục hoa): dùng cho khách có kích thước ngắn và nhỏ

- Kim liên song tỏa (sen vàng khóa xiết): dùng cho khách có kích thước dài và to

- Đại triển kỳ cổ (mở cờ gióng trống): dùng cho khách cấp tính (nhanh và mạnh bạo)

- Mạn đả khinh xao (đánh chậm gõ nhẹ): dùng cho khách có xu hướng nhẹ nhàng từ tốn

- Khẩn thuyên tam điệt (ba bậc đổi thế): dùng cho khách “vỡ lòng” và yếu

- Tả chi hữu trì (tay phải ôm, tay trái giữ): dùng cho khách “dai sức”

- Tả tâm truy hồn (khóa lấy tâm, theo dõi tinh thần): dùng cho khách dịu dàng, thích lãng mạn

- Nhiếp thần siểm tọa (thu hết tinh thần, ngồi cưỡi dún dẩy): dùng cho khách hiếu sắc

Khách đã vào Kỹ Viện, thì các Kỹ Nữ phải có nhiệm vụ thỏa mãn được nhu cầu tình dục của khách, bất chấp vị khách đó có là một ông lão 80 tuổi cho đến một kẻ què chân cụt tay, thậm chí đó là một người liệt dương. Khi khách thỏa mãn thì đồng nghĩa với việc Kỹ Nữ đó càng nổi danh và tiền mà Kỹ Viện và Tú Bà thu vào sẽ như suối chảy. Tú Bà đã dạy cho nàng Kiều biết phải kết hợp những cử chỉ bên ngoài như biểu cảm khuôn mặt, dáng điệu đi đứng ... với kỹ năng "giường chiếu" để đạt được hiệu quả cao nhất. Tú bà đã dặn nàng Kiều rằng:

"Khi khóe hạnh, khi nét ngài,
Khi ngâm ngợi nguyệt, khi cười cợt hoa.
Đây là nghề nghiệp trong nhà,
Đủ ngần ấy nếp mới là người soi"

Một nụ cười duyên dáng, một cái liếc mắt đưa tình, một cử chỉ e thẹn của Thúy Kiều thôi cũng đủ khiến cho người ta mê mẩn cả ngày rồi.

Qua đây có thể thấy được nếu như nghề làm Kỹ Nữ là một môn phái, thì Tú Bà chính là chưởng môn nhân môn phái đó.

------

CHIỀU CUỐI NĂMMây cuối trời vẽ muôn màu lữ thứKiếp phong sương gót mỏi vẫn chưa vềNơi đầu làng bóng mẹ già đứng đợiNét u...
31/12/2023

CHIỀU CUỐI NĂM

Mây cuối trời vẽ muôn màu lữ thứ
Kiếp phong sương gót mỏi vẫn chưa về
Nơi đầu làng bóng mẹ già đứng đợi
Nét u hoài phủ kín một triền đê.

Ngọn gió lạc nâng cánh diều cao vút
Cánh chim bằng còn khao khát mải mê
Dòng sông muộn hằn mặt trời rực cháy
Ai tha hương để gãy một câu thề.

Mây cứ tím, chiều cứ dâng sầu muộn
Cứ vi vu tiếng sáo vợi thinh không
Sông cứ chảy và mây kia cứ đợi
Rót cô liêu trong chén nhớ cay nồng.

Một tiếng chuông gõ vào trời tịch mịch
Xóa bụi mờ trên khuôn mặt thời gian
Sóng giật mình ngẩng lên nhìn thăm thẳm
Phía trời xa... bao sương gió ngút ngàn ...!

31/12/2014 - AHN

P/S: Đã 9 năm trôi qua từ khi viết bài này, và cứ thế năm nào cũng ngồi đọc lại. Ngồi đọc và nhớ lại những gương mặt mà mình từng quen đang tha hương xa xứ. Họ dù giàu, dù nghèo, dù thành công hay thất bại thì ắt rằng trong con tim vẫn hoài vọng cố hương. Chúc cho họ ngày mai sẽ bắt đầu một năm mới an lành.

Mỗi con người đến với cuộc đời này đều với một ý nghĩa khác nhau, không ai vì ai. Có người vì yêu nên cố gắng ở lại, có ...
09/12/2023

Mỗi con người đến với cuộc đời này đều với một ý nghĩa khác nhau, không ai vì ai.
Có người vì yêu nên cố gắng ở lại, có người cũng vì yêu nên chấp nhận rời xa. Cũng có người vì yêu nên cố tìm niềm vui đến nhưng cũng có người dấu niềm yêu sau vẻ bình thản.
Cũng có những người ngộ tưởng sự tạm bợ là chân ái, không thể nhận ra ranh giới mỏng manh giữa sự chân thật và tạm bợ, chỉ cần lạc hướng là sẽ bước qua.
Có lẽ sau này em sẽ hiểu, cũng có thể em sẽ không cần phải hiểu có đôi khi cuộc sống này cũng như lớp mặt nạ da người đang che dấu cảm xúc chân thật bên trong của bản thân.

- Mua xe motor đi AE !

Chẳng qua là lão đang chạy ăn từng bữa chứ nếu có tiền là lão chọn VPBank để gửi rồi ! Ảnh chống trôi bài.🤣🤣🤣
10/08/2023

Chẳng qua là lão đang chạy ăn từng bữa chứ nếu có tiền là lão chọn VPBank để gửi rồi !

Ảnh chống trôi bài.🤣🤣🤣

Cháo lươn – đặc sản xứ NghệLươn ở đây không mổ bằng dao mà dùng cật tre để rọc thịt lươn. Khâu chế biến tưởng chừng như ...
12/08/2022

Cháo lươn – đặc sản xứ Nghệ

Lươn ở đây không mổ bằng dao mà dùng cật tre để rọc thịt lươn. Khâu chế biến tưởng chừng như đơn giản mà rất kỳ công. Thịt lươn bao giờ cũng đi liền với lươn là nghệ. Màu vàng tươi của nghệ không chỉ đem lại cho thịt lươn vẻ hấp dẫn đặc biệt mà hương vị của nghệ còn làm cho thịt lươn thêm đậm đà, thơm, ngọt. Nghệ đã góp phần xua tan đi cái vị tanh cố hữu của lươn. Thịt lươn sau khi luộc chín được xào với nghệ, ớt băm nhỏ, hành phi, hạt tiêu và nhất là không thể thiếu được những cọng hành tăm chỉ mọc ở vùng Nghệ An, Hà Tĩnh. Cũng như nghệ, thứ hành tăm lá nhỏ xíu chỉ có ở vùng đất xứ Nghệ này không chỉ “làm đẹp” cho bát cháo sánh ngọt với màu xanh rất ngon mắt mà còn tạo cho cháo lươn Nghệ An có hương vị đặc biệt riêng bởi vị ngọt thơm, cay nồng rất đặc trưng. Miếng thịt lươn được lọc to bản, vuông vức, khi xào xong vẫn mềm, ngọt, thấm đẫm vị thơm cay của hành, ớt, tiêu, óng ánh sắc vàng của nghệ, điểm màu xanh của lá hành tăm, lá răm, chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy hấp dẫn. Hành tăm-thứ gia vị đặc biệt của cháo lươn xứ Nghệ.

dac trung van hoa xu nghe qua mon chao luon
Đậm đà vị lươn xứ Nghệ.
Cháo cũng được nấu rất kỳ công, và đặc biệt. Người ta đạp đạp hoặc băm nhuyễn xương sống của con lươn, nấu lấy nước súp, rồi lọc bỏ xương vụn đi, sau đó mới đem ninh cháo. Nhờ có nước ngọt nấu từ chính xương sống của con lươn nên cháo lươn Nghệ An có vị ngọt rất riêng: đậm nhưng lại rất thanh, không thấy vị béo của mỡ, khác hẳn với vị ngọt của cháo nấu từ thịt gà hay xương lợn. Gạo để nấu cháo cũng được chọn kỹ lưỡng. Loại gạo tẻ nào ngon nhất mới được người Nghệ An chọn để nấu cháo lươn. Sự kỳ công của công đoạn ninh cháo thể hiện ở chỗ gạo phải được rắc từ từ để cháo không vón cục và người nấu tuyệt đối không được dùng đũ để cháo không bị nát hay bị nồng. Đặc biệt hơn nữa, người xứ Nghệ để nguyên hạt gạo mà ninh cháo chứ không giã nhỏ hay xay gạo thành bột. Cháo ninh thật kỹ, hạt gạo nở b**g mà không nát, cháo sánh đều, không đặc cũng không loãng. Loại gạo tẻ nào ngon nhất mới được người Nghệ An chọn để nấu cháo lươn

Khi ăn, người ta múc cháo ra bát, xúc một ít thịt lươn xào thơm phức, thêm một chút nước sốt vàng ngậy, một chút hành, răm và những mảnh hạt tiêu bắc li ti nhỏ mịn. Cháo lươn Nghệ An ăn với bánh mỳ rán giòn vàng ươm hay bánh mướt lạ miệng.

Món cháo lươn xứ Nghệ dù rất giản dị, chân phương bởi được nấu từ những sản vật gần gũi của đồng đất Nghệ An nhưng trở thành nét văn hoá đặc trưng cho vùng đất này, thành niềm nhớ, niềm thương của những người con xứ Nghệ khi xa quê để rồi mỗi khi trở về chưa thưởng thức được bát cháo lươn nóng hổi đậm đà với miếng bánh mỳ giòn tan là chưa trọn vẹn nỗi nhớ quê đau đáu. Và cháo lươn cũng để lại ấn tượng khó phai của người khách có dịp ghé qua miền Nghệ An nắng gió mà khi trở lại phải tìm ăn cháo lươn cho bằng được mà thôi.

Đặc trưng văn hóa Nghệ An qua cháo lươn

Xứ Nghệ vốn nổi tiếng với nhiều đặc sản được rất nhiều người ưa thích như cà pháo Nghi Lộc, nước mắn Diễn Châu, cam Xạ Đoài, “nhút Thanh Chương, tương Nam Đàn”.... và tất nhiên không thể không nhắc đến món cháo lươn, một đặc sản và là niềm tự hào của người dân xứ Nghệ.

Người Nghệ xưa vốn là những tâm hồn dung dị, giản đơn song những gì họ đã dựng xây không hề nhỏ bé chút nào,Ngày nay, người ta vẫn còn tương truyền về một câu chuyện "cá gỗ" nhưng nó không còn mang nghĩa châm biếm mà đơn giản chỉ như một câu chuyện hài với nhiều hàm ý súc tích. Đó cũng chính là thành quả của sự sáng tạo không ngừng. Món ăn Nghệ đã được biết đến và bứoc đầu khẳng định được thương hiệu riên.Người dân Nghệ đã đưa được nét văn hóa của quê nhà tới khoe sắc với các vùng miền khá. Đặc biệt điển hình cho văn hóa vùng đất này là món cháo lươn. Nó là nơi hội tụ của nhiều ý nét đẹp truyền thống làng quê Việt Nam.

Để nấu được một nồi cháo lươn đậm đà thơm ngon là cả một kì công của người vào bếp. Đầu tiên là khâu chọn lươn, để cháo ngon và không bị ngầy, lươn được chọn phải là loại lươn đồng, thịt lươn săn chắc, có hai sọc vàng ở bụng, đen ở lưng. Những con lươn này được người dân bản xứ đánh bắt ngoài đồng bằng trúm, một công cụ bắt lươn của người dân địa phương.

langvietonline

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Người Nghệ - Sơn Tây posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share