24/01/2026
Tâm hồn mỗi người giống như một mặt kính trong lặng.
Thuở ban đầu, nó sáng và rõ, chưa bị che phủ bởi điều gì.
Nhưng theo thời gian, những lớp mờ dần xuất hiện.
Đó không phải là bụi của đất cát,
mà là dấu vết của mong đợi, của khuôn mẫu,
của những điều ta được dạy rằng “nên trở thành”.
Ta lớn lên cùng những lời nhắc phải giỏi hơn,
phải đạt được, phải đúng, phải giống một hình ảnh nào đó.
Những điều ấy lúc đầu nghe rất đẹp,
nhưng âm thầm che khuất phần thật bên trong ta.
Mọi thứ vẫn còn nguyên đó,
chỉ là ta không còn nhận ra chính mình.
Khi lòng bị che mờ,
ta sống mà thấy nặng nề.
Nhìn cuộc sống bằng cái nhìn thiếu trong trẻo,
nhìn người khác qua so sánh,
và nhìn bản thân bằng những lời phán xét.
Ta nghĩ mình đang tìm sự bình yên,
nhưng lại càng vội vã, càng níu giữ, càng cố gắng nhiều hơn.
Và mỗi lần như thế, lớp mờ lại dày thêm.
Có khi, điều cần làm chỉ là dừng lại.
Ngồi yên đủ lâu để thấy rõ những gì đang phủ lên lòng mình.
Không cần trách móc.
Không cần ép buộc.
Chỉ nhẹ nhàng quan sát, hít thở, và để mọi thứ lắng xuống.
Khi ta đủ lặng,
những lớp che phủ tự nhiên tan đi.
Không phải vì ta xóa bỏ ước mơ hay lý tưởng,
mà vì ta không còn để chúng điều khiển mình.
Và rồi ta nhận ra một điều rất giản dị:
sự trong sáng chưa từng mất đi.
Nó vẫn ở đó,
chỉ chờ ta quay về và nhìn lại.
Nếu thấy những phút giây này chạm đến bạn,
hãy ở lại,
và đồng hành cùng Phượng trên con đường trở về với sự an yên từ bên trong.