15/10/2016
TRĂM ĐƯỜNG TRÁNH KHÔNG KHỎI SỐ...
Bao nhiêu năm làm thợ mộc, suốt ngày gắn với đục, bào, mộng mẹo,..đầu tóc chẳng lúc nào không phủ kín mạt cưa ấy vậy mà vẫn thấy sung sướng,thích thú mới lạ. Thầy u, bạn bè nghĩ tiếc cho mình không khá được nếu suốt ngày cứ cắm mặt vào đống gỗ...
Ngày nào cũng như ngày nào họ nói ra nói vào để mình sốt ruột. Thực ra chỉ họ mới sốt ruột chứ mình thì thấy gì đâu. Thôi thì chiều lòng thầy u mình lại ôm sách vở đi học.
Tốt nghiệp cái Đại học xong, đường đường thành ông cử nhân, mở văn phòng thiết kế rồi thành nhà thiết kế nội thất. Ông bà già mừng: Cứ tưởng thế là con trai thoát kiếp thợ mộc rồi. Nhưng mọi sự đâu có đơn giản như vậy...
Làm thợ mãi rồi, giờ làm thiết kế, mọi thứ vẽ ra cũng không có gì phi thực tế Khách hàng tín nhiệm nên thành nhiều việc. Và nỗi bất hạnh nảy sinh: Để trôi được mình chẳng khác nào cái đèn cù: Kiểm soát cho mấy ông thợ làng nghề với phong cách "quen tay" đừng làm sai thiết kế đã chết sặc, lại còn phải làm việc với ông điện nước, ông thạch cao, ông sắt thép, ông inox, ông đèn đóm, ông tiểu cảnh sân vườn, ông tranh pháo, ông thiết bị âm thanh ánh sáng, ông cách âm cách nhiệt, ông vật liệu trang trí, ông in ấn quảng cáo,...lằng nhằng dây điện đủ thứ . Thôi thì cứ là ung cả thủ. Nào đã hết, các ông ấy thi nhau sáng tạo trên thiết kế của mình, sai phải làm lại, rồi giẫm đạp lên nhau chạy tiến độ...Nhiều lúc điên muốn bỏ cả nghề. Nhưng bỏ nghề thì làm gì ??? chả nhẽ lại làm thợ cho nó đúng ý thích?
Vật vã nhiều ngày cuối cùng quyết định làm xưởng cho nó chủ động mọi mặt. Quả nhiên thì mọi việc cũng chur động hơn thật: kiểm soát dễ dàng hơn, quy trình làm việc đúng theo ý mình không bị sáng tạo thêm, sắp xếp được công việc theo trình tự hợp lý, và công nhân nhạc nào cũng nhảy được: nề, mộc, sơn, thạch cao, dán tường, nhôm kính, quảng cáo,..phang tuốt...Nỗi lo phụ thuộc nhân công của các nhà cung cấp khác được giải tỏa, chi phí rủi ro được hạ thấp rõ ràng.
Ai làm xưởng rồi đều biết: Nỗi khổ của người làm xưởng cũng không dễ để vượt qua, Chăm một cái xưởng không khác gì chăm con mọn, mà chi phí đầu tư thì không biết thế nào là đủ. Cũng may là sở thích làm thợ của mình vẫn còn nguyên đó. Cho nên sống chết thế nào vẫn muốn giữ bằng được cái xưởng.
15 năm qua xưởng KƠNIA đã thành địa chỉ quá quen thuộc của anh em làm vp thiết kế. Nhiều lúc anh em ngồi gẫu với nhau đều nói: "Cái số của ông là phải làm thợ rồi, tránh thế đếch nào được. Thôi ông cứ yên vị với cái sứ
mệnh của ông đi cho anh em được nhờ ". Thế đấy, xưởng thi công nội thất Kơnia - CHỈ LÀM B' đã hình thành như vậy. Chắc cái tâm nguyện làm thợ của mình đã được vũ trụ xác nhận từ lâu, cho nên loanh quanh mãi rồi vẫn lại trở về với nó. Thầy u ơi, "trăm đường tránh không khỏi số" rồi !