25/10/2025
Thời nào cũng có thần tượng, nhưng chưa bao giờ độ nổi tiếng lại dễ hơn độ giỏi giang như bây giờ.
Chúng ta đang sống trong một thời kỳ kỳ lạ: một người có thể được gọi là “thành công” chỉ vì có nhiều người dõi theo, chứ không phải vì họ làm được gì cho ai.
Cái được gọi là “tầm ảnh hưởng” - nhiều khi chỉ là số người đang nhìn vào họ, chứ không phải số người họ thật sự giúp được.
1. Kỷ nguyên của con số ảo
Mỗi sáng, hàng triệu người mở điện thoại, xem hôm nay clip của mình được bao nhiêu view, bao nhiêu tim.
Đó là khoảnh khắc tự đánh giá bản thân bằng thuật toán, không còn bằng năng lực.
Người có 1 triệu follow bỗng được xem như “người dẫn đường dư luận”.
Còn người cả đời cặm cụi làm nghề, không biết quay video lại bị coi là “ít ảnh hưởng”.
Không phải xã hội mất đạo đức, mà là thước đo giá trị đã bị nền tảng định nghĩa lại.
Thuật toán thưởng cho sự ồn ào, không thưởng cho sự chính xác; thưởng cho thứ khiến người ta dừng lại, chứ không thưởng cho thứ khiến họ suy nghĩ.
Vì thế, người giỏi nhất không phải người làm tốt nhất, mà là người gây chú ý giỏi nhất.
2. Hào quang ngắn, bóng tối dài
Nhiều bạn trẻ thần tượng TikToker, mơ thành “người ảnh hưởng”, bỏ học để “làm nội dung toàn thời gian”.
Nhưng dữ liệu nói khác: hơn 50% nhà sáng tạo toàn cầu kiếm chưa tới 100 USD/năm, chỉ 1% top đầu nắm gần hết doanh thu.
Nghĩa là, 99 người trong 100 người đang chạy theo ánh sáng sân khấu mà không biết đèn sắp tắt.
Thực tế, phía sau clip hàng triệu view là chuỗi ngày dựng video, nợ ý tưởng, sợ tụt reach, sống lệ thuộc vào một nền tảng không thuộc về mình.
Và khi thuật toán đổi, sự nghiệp biến mất chỉ sau một đêm.
3. Khi “nổi tiếng” trở thành mục tiêu quốc gia
Từ lớp học, đến doanh nghiệp, đến truyền thông, tất cả đều đang “đánh giá bằng lượt xem”:
Giáo viên làm video dạy học, nông dân livestream bán hàng, bác sĩ phải lên mạng giải thích bệnh lý.
Điều đó không sai - nhưng nếu chúng ta chỉ còn biết sống để được chú ý, thì xã hội sẽ dần cạn kiệt những người chịu làm việc mà không cần ai nhìn.
Một xã hội mà mọi người đều muốn nói, nhưng không ai muốn nghe - đó không phải là xã hội phát triển, mà là hội chợ ồn ào của sự thừa thông tin và thiếu hiểu biết.
4. Cần một cuộc “phục hồi giá trị”
Sẽ đến lúc chúng ta phải hỏi lại:
“Người có ảnh hưởng” là người khiến ta xem nhiều, hay là người khiến ta suy nghĩ nhiều?
“Thành công” là khi nhiều người biết tới mình, hay là khi việc mình làm có ích cho nhiều người?
Truyền thông có thể chiếu sáng bất cứ ai, nhưng ánh sáng thật phải đến từ giá trị thật.
Vì cuối cùng, lượt xem sẽ trôi, người theo dõi sẽ quên, nhưng những gì ta làm ra một sản phẩm tốt, một cuốn sách, một công trình, một hành động tử tế... sẽ còn lại lâu hơn cả thời lượng của một clip.
Chúng ta không cần bớt TikToker, nhưng cần nhiều hơn những người dám sống thật, làm thật.
Xã hội không thể phát triển chỉ nhờ những người giỏi thu hút ánh nhìn, mà phải nhờ những người âm thầm tạo ra thứ đáng để nhìn.
(St)