Lão Cổ Vật

Lão Cổ Vật Được thành lập vào năm 1955, Lão Cổ Vật là thị trường chia sẻ, giao lưu cổ vật đáng tin cậy qua nhiều năm.
(4)

Khởi nguồn vào năm 1955, Lão Cổ Vật là nơi chia sẻ, truyền tải thông tin thị trường cổ vật và nghệ thuật thế giới đến cộng đồng giúp các nhà sưu tập khám phá, mua bán, tài trợ và gửi giao lưu các tác phẩm quý hiếm. Chúng tôi truyền tải thông tin thị trường cổ vật và nghệ thuật thế giới đến cộng đồng giúp các nhà sưu tập và chuyên gia am hiểu khám phá, mua bán, tài trợ và gửi giao lưu các tác phẩm quý hiếm giá trị.

Vì sao quan diêu suy tàn nhưng hoa lam cuối Minh vẫn nở rộ?Từ Gia Tĩnh đến Sùng Trinh, đồ sứ hoa lam nhà Minh trải qua m...
29/08/2026

Vì sao quan diêu suy tàn nhưng hoa lam cuối Minh vẫn nở rộ?

Từ Gia Tĩnh đến Sùng Trinh, đồ sứ hoa lam nhà Minh trải qua một giai đoạn đầy biến động. Chế độ “quan đáp dân thiêu” giúp kỹ nghệ dân diêu vươn lên, ranh giới với quan diêu dần thu hẹp và nhiều dòng sứ cao cấp bắt đầu xuất hiện.

Nếu hoa lam Gia Tĩnh nổi bật với sắc lam biếc ánh tím, Long Khánh mang bút pháp tiêu sái, bố cục thưa thoáng thì đến Vạn Lịch, sản lượng tăng mạnh, sứ ngoại tiêu phát triển và đồ án trang trí trở nên dày đặc, nhiều tầng. Sang Thiên Khải – Sùng Trinh, quan diêu suy thoái, nhưng dân diêu lại mở ra nhiều phong cách mới, từ hoa lam đạm miêu đến ám hoa và tranh sơn thủy giàu hơi thở đời sống.

Mỗi biến đổi trong thanh liệu, sắc lam, thai cốt, khí hình và hoa văn đều là dấu hiệu quan trọng để nhận diện và định niên đại cổ vật.

Mời quý chư vị đọc bài viết đầy đủ: https://laocovat.com/dac-trung-do-su-lam-hoa-thoi-ky-cuoi-nha-minh.htm

Chơi đồ cổ – Đưa cổ vật trở lại với nghiên cứuCó những món đồ lưu lạc ngoài dân gian hàng chục năm, thậm chí qua vài đời...
29/08/2026

Chơi đồ cổ – Đưa cổ vật trở lại với nghiên cứu

Có những món đồ lưu lạc ngoài dân gian hàng chục năm, thậm chí qua vài đời chủ, đến một ngày được người có duyên tìm thấy, và từ đó một phần lịch sử tưởng đã im tiếng lại bắt đầu được nghiên cứu trở lại.

Chơi đồ cổ nhiều năm, ta từng gặp không ít hiện vật như vậy. Khi mới xuất hiện, người bán đôi khi chỉ biết đó là “đồ cũ của ông bà để lại”. Không niên đại, không xuất xứ rõ ràng, chẳng ai biết hoa văn mang ý nghĩa gì. Nhưng với người thực sự yêu cổ vật, câu chuyện không nên dừng ở việc hỏi món ấy đáng bao nhiêu tiền.

Có những món ta phải mất hàng tháng tìm tài liệu, đối chiếu bảo tàng, xem lại đồ cùng loại, hỏi những người đi trước. Từ dáng hình, cốt thai, màu men, kỹ thuật chế tác cho đến một dòng minh văn hay triện khoản dưới đáy, mỗi chi tiết đều có thể trở thành manh mối. Càng nghiên cứu, món đồ càng dần thoát khỏi thân phận của một vật cũ vô danh để trở lại đúng vị trí của nó trong dòng chảy lịch sử.

Và đó là một niềm vui rất khác của người sưu tầm.

Một cổ vật nếu chỉ nằm trong tủ kính thì ta mới giữ được hình hài của nó. Nhưng khi hiện vật được đo đạc, chụp ảnh, lập hồ sơ, xác định chất liệu, so sánh với những mẫu chuẩn, đưa cho giới chuyên môn nghiên cứu hoặc giới thiệu trong các công trình phù hợp, ta đang góp phần tìm lại "căn cước" cho nó.

Ta từng nghĩ người sưu tầm giỏi là người tìm được đồ quý. Đi lâu rồi mới hiểu, tìm được mới chỉ là bước đầu. Biết nghiên cứu, biết bảo tồn và biết chia sẻ giá trị tri thức của món đồ ấy mới khiến việc sở hữu trở nên có ý nghĩa.

Bởi có những hiện vật tưởng nhỏ bé nhưng lại bổ sung một mắt xích còn thiếu cho việc nghiên cứu một dòng gốm, một kỹ thuật chế tác, một lò sản xuất hay một giai đoạn lịch sử. Một phát hiện đúng đôi khi khiến cách chúng ta nhìn về cả một nhóm cổ vật phải thay đổi.

Sau nhiều năm sưu tầm, ta càng thấy mình không hẳn là “chủ nhân” của những món đồ đang giữ. Chúng ta chỉ là người giữ hộ chúng trong một đoạn thời gian.

Nếu trong đoạn thời gian ấy, ta có thể khiến một cổ vật từ chỗ bị lãng quên trở thành một hiện vật được nhận diện, nghiên cứu và lưu lại tri thức cho người sau, thì cái được của thú chơi này đã vượt xa chuyện mua bán hay sở hữu.

Bởi giữ được một món cổ vật là giữ lại quá khứ, nhưng làm cho quá khứ ấy được hiểu đúng mới thực sự là trao nó trở lại cho tương lai.

Chương 2: Đọc ký ức của cổ vậtTác giả: Minh Lôi (鸣雷)Thấy Hoàng Chấn đã hoàn hồn, chủ sạp chỉ vào chiếc hũ rồi hỏi:“Thế m...
28/08/2026

Chương 2: Đọc ký ức của cổ vật
Tác giả: Minh Lôi (鸣雷)

Thấy Hoàng Chấn đã hoàn hồn, chủ sạp chỉ vào chiếc hũ rồi hỏi:
“Thế món này còn lấy không? Vừa mới thu được từ bên Biện Kinh đấy. Có hứng thú không?”
Hoàng Chấn cố nén sự kích động trong lòng, làm ra vẻ thản nhiên hỏi:
“Bao nhiêu tiền?”
Thấy anh hỏi giá, chủ sạp lập tức nhoẻn miệng cười:
“Tổng cộng hơn năm cân một chút, tính cậu năm nghìn tệ thôi!”
Hoàng Chấn giật mình trước cái giá hắn đưa ra. Toàn bộ tiền bạc anh có trong tay lúc này cộng lại còn chưa tới năm nghìn tệ.
“Đắt quá rồi đấy! Anh xem, riêng cái hũ này ít nhất cũng phải một cân, chưa kể bên trong còn bao nhiêu là đất. Tiền đồng thực sự nhiều lắm cũng chỉ khoảng hai, ba cân thôi.”
Nghe vậy, chủ sạp lập tức thu lại nụ cười, trên mặt lộ vẻ khổ sở:
“Chú em, ba nghìn rưỡi, thế nào? Nói thật với cậu, món này tôi lấy vào đã mất ba nghìn rồi. Hơn nữa tôi còn từ tận Dự Châu chạy một quãng xa tới đây, cũng phải để tôi kiếm chút chứ.”
Hoàng Chấn vừa nhìn đã biết chủ sạp bắt đầu giở bài kể khổ.
Anh chẳng hề lay động, chỉ lắc đầu:
“Vẫn đắt quá. Ngoài thị trường, loại tiền đồng kết khối như thế này cũng chỉ hơn ba trăm tệ một cân. Tôi trả một nghìn đã là cao rồi. Nhưng thấy cái hũ này còn khá đẹp, tôi thêm cho anh năm trăm nữa.”
Người chủ sạp nghe xong thở dài:
“Thôi được rồi. Trời nóng thế này, coi như kết giao với chú em vậy. Sau này nhớ thường xuyên ghé ủng hộ tôi nhé!”
Nói xong, hắn nhanh tay lấy báo bọc chiếc hũ tiền lại, bên ngoài còn trùm thêm mấy lớp túi nilon đen.
Gói ghém xong xuôi, chủ sạp đặt món đồ xuống đất rồi hỏi:
“Ông chủ thanh toán thế nào? Tiền mặt hay WeChat?”
“WeChat đi.”
Nghe vậy, chủ sạp lấy mã QR ra. Hoàng Chấn quét mã rồi chuyển tiền cho hắn.
Sau đó, anh xách chiếc túi đã được gói kín dưới đất lên, nóng lòng cáo từ chủ sạp rồi rời đi.
Lúc này, điều anh muốn làm nhất chính là kiểm chứng xem đoạn ký ức mình vừa nhìn thấy có phải thật hay không.

Nhà Hoàng Chấn nằm trong một khu dân cư cách Triều Thiên Cung không xa.
Khi anh còn rất nhỏ, cha mẹ đã ly hôn. Mẹ tái giá với người khác, còn cha anh, sau khi anh thi đỗ đại học, cũng ra nước ngoài làm thuê, đến nay chưa từng trở về lần nào.
Bởi vậy, hiện giờ anh sống một mình trong căn hộ hai phòng ngủ, một phòng khách mà cha để lại.

Vừa về tới nhà, Hoàng Chấn đã xách chiếc túi đi thẳng vào căn phòng nhỏ.
Đây là phòng làm việc của anh, diện tích không lớn, chỉ khoảng tám mét vuông. Sát tường là một dãy giá sách, bên trong chất đầy những cuốn sách anh mua từ nhỏ tới lớn.
Ở vị trí dễ thấy nhất là mấy cuốn sách chuyên về tiền cổ.
Bên cạnh giá sách là bàn máy tính. Mặt bàn khá bừa bộn, rải rác đủ loại tiền đồng của các triều đại, cùng một chồng tiền cổ đã được giám định, đóng hộp bảo vệ xếp ngay ngắn.

Hoàng Chấn đặt hũ tiền lên bàn, đeo găng tay rồi nóng lòng tháo lớp bao bọc bên ngoài.
Chiếc hũ tiền này không lớn, cao khoảng mười lăm xăng-ti-mét, phần bụng rộng nhất chừng bảy, tám xăng-ti-mét.
Cả hũ nặng hơn hai nghìn sáu trăm gam, không chênh lệch bao nhiêu so với trọng lượng chủ sạp đã nói.
Vốn dĩ thân hũ hẳn từng được phủ men đen, nhưng sau gần một nghìn năm nằm dưới lòng đất, phần lớn lớp men đã b**g tróc, chỉ còn sót lại đôi chỗ men đen loang lổ bám trên thân hũ.
Dù vậy, đây vẫn là một chiếc hũ tiền còn nguyên vẹn hiếm gặp.

Những hũ tiền Hoàng Chấn từng thấy trong các cửa hàng đồ cổ trước đây đều đã bị mở một ô ở bên hông để nhìn vào bên trong.
Ngay cả những chiếc được trưng bày trong bảo tàng, để tiện cho người xem quan sát số tiền bên trong, người ta cũng thường chủ động mở một phần thân hũ.
Bởi vậy, chiếc hũ trước mặt chính là hũ tiền nguyên vẹn đầu tiên mà Hoàng Chấn được tận mắt nhìn thấy từ trước tới nay.
Hơn nữa, chiếc hũ gốm này còn cho anh nhìn thấy một đoạn ký ức.
Vì thế, anh quyết định sẽ giữ nguyên vẹn chiếc hũ.

Hoàng Chấn lấy ra một chiếc bàn chải, cẩn thận bắt đầu làm sạch từ phần miệng hũ.
Khi lớp đất phủ trên bề mặt dần được gạt bỏ, những đồng tiền ở miệng hũ cũng lần lượt lộ ra.
Trải qua gần một nghìn năm, những đồng tiền này đã bị gỉ kết dính chặt vào nhau thành từng khối.
Hoàng Chấn đặt bàn chải xuống, mở ngăn kéo bàn, lấy ra một con dao khắc triện đầu bằng rồi bắt đầu nạy từ những đồng tiền trên cùng.

Thông thường, muốn tách những đồng tiền đã gỉ kết thành khối, người ta sẽ dùng dao khắc nạy từng đồng. Ngoài ra còn có một cách thô bạo hơn nhiều, đó là cầm nguyên khối tiền đập vào vật cứng cho chúng b**g ra.
Hiển nhiên cách thứ hai không thích hợp với tình huống hiện tại.
Bởi vậy, Hoàng Chấn chỉ có thể dùng cách phiền phức nhất, cẩn thận nạy từng đồng một.
May mà lô tiền này được đào lên ở Biện Kinh, là một lô tiền chôn giấu dưới đất ở khu vực miền Bắc.
Loại tiền khai quật ở miền Bắc thường có đặc điểm là môi trường chôn tương đối khô, lớp gỉ khá mỏng.
Bởi vậy, tốc độ làm sạch của Hoàng Chấn cũng không quá chậm.
Chẳng bao lâu sau, anh đã tách được hơn một trăm đồng.
Đáng tiếc, tất cả đều chỉ là những loại tiền đồng phổ biến của Bắc Tống.

Hoàng Chấn bất giác cau mày.
Trong lòng anh bắt đầu nghi ngờ liệu đoạn ký ức xuất hiện trước đó có phải chỉ là ảo giác do trời quá nóng hay không.
Số tiền trong hũ ngày càng vơi đi.
Trên trán anh dần tụ lại một giọt mồ hôi, men theo gò má trượt xuống.
Giọt mồ hôi rơi đúng lên một đồng tiền, lập tức loang ra.
Ánh mắt Hoàng Chấn tức thì bị đồng tiền ấy thu hút.
Giữa một đám tiền đồng, một đồng Tĩnh Khang Thông Bảo đang lặng lẽ nằm đó, mặt có chữ hướng lên trên.
Trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của Hoàng Chấn cuối cùng cũng hạ xuống.
Anh cẩn thận cầm dao khắc, rạch một vòng theo mép đồng tiền.
Sau đó đưa mũi dao vào khe hở, nhẹ nhàng nạy lên.
Một tiếng “tách” khẽ vang.
Đồng Tĩnh Khang Thông Bảo thuận lợi được tách ra.
Hoàng Chấn dùng nhíp cẩn thận gắp đồng tiền lên, đưa ra trước mặt chăm chú thưởng ngoạn.
Toàn thân đồng Tĩnh Khang Thông Bảo phủ một lớp gỉ xanh biếc. Nét chữ sâu, sắc và khỏe, vành tiền ngay ngắn. Chữ trên mặt tiền viết theo lối Khải thư, đọc thẳng: trên là “Tĩnh”, dưới là “Khang”, trái là “Bảo”, phải là “Thông”.
Phẩm tướng của đồng tiền cực kỳ đẹp, gần như không cần làm sạch thêm.
Xét từ trạng thái của đồng tiền, có lẽ sau khi vừa được đúc chưa bao lâu, nó đã được người cha trong đoạn ký ức kia mang về tặng cho con mình.
Ký ức quả nhiên không sai.
Đồng tiền ấy cuối cùng cũng xuất hiện.
Xem ra anh thực sự có năng lực đọc được ký ức của cổ vật.

Hoàng Chấn vui mừng khôn xiết, đẩy chiếc hũ gốm sang một bên rồi tiện tay tháo găng.
Dưới chiếc đèn bàn có gắn kính lúp, anh chăm chú thưởng ngoạn đồng Tĩnh Khang Thông Bảo đang nằm trên mặt bàn.
Đúng lúc Hoàng Chấn cầm đồng tiền lên, chuẩn bị lật sang mặt sau để xem thì—
Một đoạn hình ảnh khác lại hiện lên trong đầu anh.
Lần này, anh cảm nhận rất rõ rằng góc nhìn của mình chính là góc nhìn của đồng Tĩnh Khang Thông Bảo ấy.
Bởi lúc này, anh đang nằm trong một bàn tay đầy vết chai.
Mà ngay trước mắt lại là... hai lỗ mũi to tướng của một người đàn ông.
Chỉ nghe người đó nói:
“Trình huynh đệ, cầm lấy. Ta phải nhờ vả không ít mối quan hệ mới khiến người quen bên Tiền giám kiếm giúp được đồng này đấy.”
Người kia vừa dứt lời, Hoàng Chấn đã nhìn thấy một bàn tay khác, đen sạm và thô ráp, cầm mình lên rồi giơ ra trước mắt quan sát thật kỹ.
Người này chính là cha của đứa trẻ trong đoạn ký ức trước.
Ngắm nghía một lúc, ông siết đồng tiền vào lòng bàn tay.
Trước mắt Hoàng Chấn lập tức tối đen.
Trong bóng tối vang lên giọng nói của người cha:
“Đa tạ Trương đại ca. Có đồng này rồi, những loại tiền được đúc kể từ khi Đại Tống khai quốc đến nay, con trai ta coi như đã sưu tập đủ. Cũng xem như hoàn thành được một tâm nguyện của nó. Đa tạ đại ca. Hôm khác tiểu đệ nhất định mời đại ca uống rượu.”
Người được gọi là Trương đại ca bật cười sang sảng:
“Ha ha! Mau về với con trai ngươi đi. Ta thấy ngươi cũng sốt ruột lắm rồi đấy.”
Cha đứa trẻ cười đáp:
“Vậy ta xin về trước. Cáo từ, Trương đại ca.”
Cùng lúc ấy, Hoàng Chấn cũng thoát ra khỏi ký ức của đồng tiền.

Lời người dịch: Hoàng Chấn sẽ làm gì tiếp theo với đồng tiền Tĩnh Khang quý hiếm vừa tìm được? Mời quý vị đón đọc chương tiếp theo.

Nguồn: jhbook.taobao.com
Lão Cổ Vật biên dịch. Vui lòng trích nguồn khi đăng lại

Vì sao đồ sứ hoa lam giữa triều Minh vừa suy tàn, vừa phục hưng?thời kỳ giữa thời MinhSau thời kỳ rực rỡ của Vĩnh Lạc – ...
28/08/2026

Vì sao đồ sứ hoa lam giữa triều Minh vừa suy tàn, vừa phục hưng?
thời kỳ giữa thời Minh

Sau thời kỳ rực rỡ của Vĩnh Lạc – Tuyên Đức, đồ sứ hoa lam nhà Minh bước vào gần 30 năm đầy biến động dưới ba triều Chính Thống, Cảnh Thái và Thiên Thuận. Sử liệu khuyết thiếu, chất lượng chế tác suy giảm, khiến giai đoạn này được giới nghiên cứu gọi là “thời kỳ trống” hay “thời kỳ hắc ám”.

Thế nhưng, chính từ khoảng lặng ấy, hoa lam nhà Minh lại từng bước hồi sinh. Đồ Thành Hóa thanh tú đến mức lưu truyền câu “Thành Hóa vô đại khí”; hoa lam Hoằng Trị nhẹ nhàng với sắc lam ánh xám; còn đồ Chính Đức chuyển sang dáng lớn, chắc khỏe, hoa văn dày đặc, thường xuất hiện chữ Ba Tư và đồ án cát tường.

Mỗi triều đại đều để lại dấu ấn riêng qua thai cốt, sắc men, thanh liệu, tạo hình và bút pháp trang trí. Đây cũng là những căn cứ quan trọng giúp người chơi nhận diện và định niên đại cổ vật

Mời quý chư vị đọc bài viết đầy đủ tại Lão Cổ Vật: https://laocovat.com/dac-trung-do-su-lam-hoa-thoi-ky-giua-nha-minh.htm

Chiếc bát đựng thức ăn cho gà trở thành bảo vật trấn quán - Bát sứ men lam rắc ( Tuyết hoa lam / 雪花蓝 ) thời Tuyên Đức nh...
28/08/2026

Chiếc bát đựng thức ăn cho gà trở thành bảo vật trấn quán - Bát sứ men lam rắc ( Tuyết hoa lam / 雪花蓝 ) thời Tuyên Đức nhà Minh

Năm 1973, một bà lão nông thôn mang chiếc bát bốc mùi đến Cửa hàng Văn vật Bắc Kinh, hỏi có thể bán được bao nhiêu tiền. Bà kể hiện vật được đào lên khi sửa nhà xí. Vì thấy trên bề mặt có nhiều đốm trắng, tưởng là khuyết tật nên gia đình dùng làm bát đựng thức ăn cho gà. Nay trong nhà có người bệnh, bà mới mang đi bán.

Nhân viên nhận thấy chiếc bát có thai cốt dày chắc, bề mặt ôn nhuận, mang đặc điểm của đồ cũ nên trả 80 tệ – một khoản tiền không nhỏ vào thập niên 1970. Sau khi bà lão rời đi, anh rửa sạch hiện vật và kinh ngạc phát hiện trong lòng bát có sáu chữ ghi niên đại Tuyên Đức triều Minh. Nhận ra đã trả chưa tương xứng, anh vội kêu người đuổi theo nhưng bà đã đi mất.

Chuyên gia văn vật Cảnh Bảo Xương được mời đến thẩm định. Chiếc bát cao 11,5 cm, đường kính miệng 25,3 cm, tạo hình đoan trang; lòng phủ men trắng, mặt ngoài phủ men lam với những đốm trắng li ti như tuyết. Qua loại hình, thai men và công nghệ nung tạo, hiện vật được xác định là tinh phẩm sản xuất tại Cảnh Đức Trấn dưới niên hiệu Tuyên Đức.

Những đốm trắng bị bà lão coi là tì vết thực chất lại là đặc trưng của sái lam dứu, tức men lam rắc hay men lam tuyết. Người thợ phủ men trắng, nung lần đầu, sau đó dùng ống tre bọc vải mịn chấm men lam rồi thổi nhiều lượt lên bề mặt, tạo thành các hạt men đậm nhạt không đều trước khi nung lại. Kỹ thuật này khó kiểm soát, tỷ lệ thành công thấp nên sản phẩm vô cùng quý hiếm.

Theo bài viết, chiếc bát sâu lòng được Ngự khí xưởng Cảnh Đức Trấn chế tác theo yêu cầu của Tuyên Đức Đế để gieo xúc xắc. Sau khi ông qua đời, kỹ thuật dần đình chỉ vì quy trình phức tạp và chi phí cao, đến thời Khang Hy mới được phục dựng.

Ngày nay, hiện vật được trưng bày tại Bảo tàng Thủ đô Bắc Kinh, trở thành bảo vật trấn quán và tư liệu quan trọng để nghiên cứu kỹ thuật chế tác đồ sứ cổ.

Tác giả: 茉莉花
Nguồn: Zhihu

Chơi đồ cổ – Rèn luyện đôi mắt nhìn thấy điều người khác bỏ quaCó những bài học trong giới đồ cổ, sách vở có thể chỉ cho...
28/08/2026

Chơi đồ cổ – Rèn luyện đôi mắt nhìn thấy điều người khác bỏ qua

Có những bài học trong giới đồ cổ, sách vở có thể chỉ cho ta biết phải nhìn vào đâu, nhưng chỉ những lần va vấp thật sự mới dạy được ta phải nhìn như thế nào.

Ngày mới bước vào nghề, cầm một món đồ lên, ta thường nhìn tổng thể trước: dáng có đẹp không, men có bắt mắt không, hoa văn có tinh tế không. Nhưng sau nhiều lần mua đúng, mua sai, có những lần phải trả học phí bằng tiền thật, ta mới hiểu rằng trong thế giới cổ vật, thứ quyết định đôi khi lại nằm ở những chi tiết nhỏ nhất mà người bình thường rất dễ bỏ qua.

Một đường co men quanh chân đế, một vết mòn nơi miệng bình, sắc độ của cốt gốm, cách nét bút dừng lại, một điểm tiếp giáp giữa thân và cổ, hay chỉ là cảm giác lớp men đã thực sự trải qua thời gian hay chưa… Từng chi tiết riêng lẻ có thể chẳng nói lên nhiều điều. Nhưng khi đặt chúng cạnh nhau, chúng bắt đầu kể một câu chuyện.

Người chơi lâu năm vì thế hình thành một thói quen: nhìn chậm hơn, nhưng nhìn sâu hơn.

Có món đồ người bán nói rất hay, lai lịch rất đẹp, câu chuyện phía sau nghe cũng hợp tình hợp lý. Nếu ngày trẻ, có lẽ tôi dễ bị cuốn theo. Nhưng trải qua đủ va chạm mới hiểu, trong thẩm định, câu chuyện chỉ để tham khảo. Cuối cùng vẫn phải quay về với chính hiện vật.

Đồ vật không biết nói, nhưng dấu vết trên nó thường biết nói.

Điều thú vị là cách quan sát ấy dần bước ra khỏi phòng sưu tập và đi vào cuộc sống của mình lúc nào không hay. Gặp một người, tôi bớt nghe những lời họ nói về bản thân mà chú ý nhiều hơn đến cách họ hành xử. Làm một thương vụ, tôi không chỉ nhìn con số được trình bày đẹp đẽ mà còn tìm những chi tiết nhỏ phía sau con số ấy. Có những dấu hiệu rất nhỏ, nhưng đôi khi lại báo trước cả một vấn đề rất lớn.

Sau nhiều năm, tôi ngộ ra rằng cao thấp của một người không nằm ở việc họ nhìn thấy bao nhiêu thứ, mà nằm ở việc từ một chi tiết nhỏ, họ hiểu được bao nhiêu điều.

Đồ cổ rèn cho tôi đôi mắt quan sát, nhưng quan trọng hơn, nó rèn một cái tâm không vội kết luận.

Bởi trên đời này, có những thứ nhìn qua tưởng thật lại chưa chắc thật; tưởng bình thường lại có thể rất quý. Con người và sự đời cũng vậy.

Nhìn kỹ một món đồ là học cách nhìn sâu vào sự vật. Còn nhìn đủ lâu vào sự vật, cuối cùng lại là học cách nhìn lại chính mình.

Tê giác đá Thiên Phủ và câu chuyện khiến người ta vừa buồn cười vừa bất lực sau khi được khai quậtNằm tại vị trí trang t...
28/08/2026

Tê giác đá Thiên Phủ và câu chuyện khiến người ta vừa buồn cười vừa bất lực sau khi được khai quật

Nằm tại vị trí trang trọng nhất trong không gian trưng bày của Bảo tàng Thành Đô, Tê giác đá Thiên Phủ là một hiện vật cấp quốc bảo gắn với công cuộc trị thủy của Lý Băng. Pho tượng dài 3,31 m, cao 1,93 m, nặng khoảng 8,5 tấn, được tạc tròn từ một khối sa thạch đỏ nguyên khối. Tê giác mang tư thế đứng, thân hình đầy đặn, khỏe khoắn; hoa văn mây cuộn trên thân phảng phất phong cách đồ đồng thời Chiến Quốc.

"Hoa Dương quốc chí" ghi rằng, sau khi được Tần Chiêu Tương vương bổ nhiệm làm Thái thú Thục quận, Lý Băng đã cho tạc năm con tê giác đá để "trấn áp thủy tinh", bảo vệ đồng bằng Thành Đô khỏi nạn lũ lụt. Hiện nay, giới khảo cổ mới tìm thấy một pho được cho là phù hợp với ghi chép này.

Năm 1973, khi xây dựng Tòa nhà Viễn thông Thành Đô, công nhân đào trúng một khối đá lớn có hoa văn. Do hạn chế kỹ thuật, công trường phải lấp lại. Trước đó, máy đóng cọc đã liên tục khoan vào khối đá, để lại hàng loạt lỗ thủng trên thân tê giác.

Đến năm 2012, tòa nhà cũ bị tháo dỡ để xây Nhà hát lớn Tứ Xuyên, hiện vật mới chính thức xuất thổ. Khi ấy, bề mặt tượng bị bê tông che phủ, nhiều vị trí phong hóa, bột hóa và b**g tróc. Các chuyên gia bảo tồn phải dùng giấy không axit thấm nước sạch đắp nhiều lần để khử muối trong chất đá. Sau hai đến ba năm tu bổ, pho tượng dần phục hồi màu đỏ tự nhiên của sa thạch.

Điều khiến người ta vừa buồn cười vừa bất lực là sau khi tê giác đá được khai quật, Thành Đô liên tiếp xảy ra mưa lớn. Nhiều người dân gọi đến đường dây nóng của thị trưởng, yêu cầu: “Không được đào thần thú trấn thủy lên, hãy mau chôn nó trở lại!”

Cuối cùng, tê giác không bị hoàn thổ mà được đưa về Bảo tàng Thành Đô, cách nơi xuất thổ khoảng 200 m. Năm 2016, hiện vật trở thành "bảo vật trấn quán", vừa là chứng tích vật chất về công cuộc trị thủy của Lý Băng, vừa phản ánh tín ngưỡng trấn yểm, nghệ thuật điêu khắc và trí tuệ thủy lợi của người Ba Thục cổ đại.

Tác giả: 金钱豹博士
Nguồn: Zhihu

Nữ thần Hồng Sơn – khuôn mặt tổ tiên từ hơn 5.000 năm trướcTháng 10 năm 1983, trong chuyến khảo sát tại di chỉ Ngưu Hà L...
28/08/2026

Nữ thần Hồng Sơn – khuôn mặt tổ tiên từ hơn 5.000 năm trước

Tháng 10 năm 1983, trong chuyến khảo sát tại di chỉ Ngưu Hà Lương, Triệu Văn Ngạn – Trưởng trạm Văn hóa xã Phúc Sơn – tình cờ phát hiện một mảnh đất nung nhô lên khỏi mặt đất. Khi đoàn khảo cổ tìm kiếm xung quanh, nhiều mảnh tượng bằng đất lần lượt xuất lộ, trong đó có cả bộ phận tai và mũi người. Phát hiện ngẫu nhiên ấy đã mở đầu cho một trong những cuộc khai quật quan trọng nhất của "Văn hóa Hồng Sơn".

Trước đó, Văn hóa Hồng Sơn đã được giới học thuật chú ý từ giữa thế kỷ XX. Đến năm 1979, cuộc khai quật tại di chỉ Đông Sơn Chủy phát hiện nhiều di vật quý như ngọc bội hình rồng hai đầu, đồ trang sức hình chim và tượng nữ nhỏ. Những thành quả này đặt nền móng cho việc khảo sát chuyên sâu tại Ngưu Hà Lương.

Ngày 2 tháng 11 năm 1983, trong gian phía tây của một kiến trúc nghi lễ, các nhà khảo cổ tìm thấy đầu tượng phụ nữ bằng đất. Hiện vật cao 22,4 cm, rộng 16,5 cm; thai tượng tương đối thô, bên ngoài phủ lớp đất mịn. Khi vừa xuất thổ, khuôn mặt vẫn mang sắc đỏ, đôi môi tô son và con ngươi được khảm ngọc. Ánh mắt sống động khiến những người có mặt đồng thanh gọi bà là “Nữ thần Hồng Sơn”.

Về sau, tại Ngưu Hà Lương đã phát hiện 43 địa điểm di tích, hình thành một quần thể gồm đền thờ, đàn tế và mộ đá xếp. Hệ thống kiến trúc nghi lễ cùng các di vật khai quật cho thấy khoảng 5.000 năm trước, nơi đây có thể đã tồn tại một hình thái văn minh sơ khai với những yếu tố cơ bản của nhà nước cổ đại.

Nhà khảo cổ học Tô Bỉnh Kỳ cho rằng pho tượng được tạo dựng theo một người phụ nữ có thật, có thể là tổ mẫu của cư dân Hồng Sơn. Một số học giả còn liên hệ bà với Nữ Oa, tuy giả thuyết này vẫn cần thêm chứng cứ khảo cổ.

Ngày nay, đầu tượng Nữ thần Hồng Sơn được xếp vào hàng bảo vật quốc gia. Khuôn mặt hơn 5.000 năm tuổi không chỉ phản ánh tín ngưỡng thờ tổ tiên mà còn mở rộng nhận thức về nguồn gốc văn minh Trung Hoa từ lưu vực Hoàng Hà đến lưu vực sông Tây Liêu.

Theo quý vị, Nữ thần Hồng Sơn là thủ lĩnh, tổ mẫu hay một vị thần trong tín ngưỡng tiền sử?

Tác giả: 瑞知道
Nguồn: Zhihu

Văn vật cấm xuất ngoại của Trung Quốc từng làm máng đựng thức ăn cho gà. Năm 1957, khi đang cày ruộng ở phía đông làng, ...
27/08/2026

Văn vật cấm xuất ngoại của Trung Quốc từng làm máng đựng thức ăn cho gà. Năm 1957, khi đang cày ruộng ở phía đông làng, ông Ân Tư Nghĩa (殷思义), một nông dân ở Thái Bình Trang, huyện Hoa, tỉnh Thiểm Tây, đã đào được chiếc đỉnh gốm hình chim ưng (陶鹰鼎) có toàn thân màu xám đen này.

Lúc ấy, ông không hề biết đây là một bảo vật quốc gia, chỉ thấy hình dáng của nó khá đặc biệt nên tiện tay mang về nhà. Sau đó, gia đình ông còn dùng chiếc đỉnh này làm máng đựng thức ăn cho gà.

Mãi đến mùa thu năm 1958, khi đoàn khảo cổ gồm giảng viên và sinh viên chuyên ngành Khảo cổ học, Khoa Lịch sử, Đại học Bắc Kinh tiến hành khai quật và điều tra khảo cổ tại huyện Hoa, ông Ân Tư Nghĩa đã chủ động giao chiếc đỉnh gốm hình chim ưng cho đoàn khảo cổ. Về sau, hiện vật được đưa vào sưu tập của Bảo tàng Quốc gia Trung Quốc.

Đến năm 2002, Đỉnh gốm hình chim ưng được xếp vào đợt đầu tiên các văn vật của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa bị cấm đưa ra nước ngoài (hoặc ra khỏi lãnh thổ) để triển lãm.

Tác giả: 我是妖怪
Nguồn: Zhihu

27/08/2026

Hoang mang, mông lung, mất tự tin là tâm lý chung khi đồ đem ra bị nói là đồ giả, đồ mới. Bởi chúng ta không có sở cứ cụ thể để bám vào, kinh nghiệm đánh giá chưa vững chắc. Vậy nên đã chơi đồ cổ thì nên tìm sư phụ để học hỏi, nếu không có thời gian đi học thì nên thuê chuyên gia tư vấn. Tiết kiệm cho chúng ta 3-5 năm mầy mò, bớt đi nhiều trăm triệu học phí đấy ạ. Trong video, tại hạ tặng quý vị một sơ đồ đánh giá món đồ sứ xanh trắng Minh - Thanh qua từng bước, hãy chụp ảnh hoặc lưu lại video để sử dụng đánh giá khi có món đồ tương ứng nhé. [Đồ cổ Nhập môn]

Address

332 Âu Cơ/Nhật Tân/Tây Hồ
Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Lão Cổ Vật posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Lão Cổ Vật:

Shortcuts

Share

Category