28/08/2026
Chương 2: Đọc ký ức của cổ vật
Tác giả: Minh Lôi (鸣雷)
Thấy Hoàng Chấn đã hoàn hồn, chủ sạp chỉ vào chiếc hũ rồi hỏi:
“Thế món này còn lấy không? Vừa mới thu được từ bên Biện Kinh đấy. Có hứng thú không?”
Hoàng Chấn cố nén sự kích động trong lòng, làm ra vẻ thản nhiên hỏi:
“Bao nhiêu tiền?”
Thấy anh hỏi giá, chủ sạp lập tức nhoẻn miệng cười:
“Tổng cộng hơn năm cân một chút, tính cậu năm nghìn tệ thôi!”
Hoàng Chấn giật mình trước cái giá hắn đưa ra. Toàn bộ tiền bạc anh có trong tay lúc này cộng lại còn chưa tới năm nghìn tệ.
“Đắt quá rồi đấy! Anh xem, riêng cái hũ này ít nhất cũng phải một cân, chưa kể bên trong còn bao nhiêu là đất. Tiền đồng thực sự nhiều lắm cũng chỉ khoảng hai, ba cân thôi.”
Nghe vậy, chủ sạp lập tức thu lại nụ cười, trên mặt lộ vẻ khổ sở:
“Chú em, ba nghìn rưỡi, thế nào? Nói thật với cậu, món này tôi lấy vào đã mất ba nghìn rồi. Hơn nữa tôi còn từ tận Dự Châu chạy một quãng xa tới đây, cũng phải để tôi kiếm chút chứ.”
Hoàng Chấn vừa nhìn đã biết chủ sạp bắt đầu giở bài kể khổ.
Anh chẳng hề lay động, chỉ lắc đầu:
“Vẫn đắt quá. Ngoài thị trường, loại tiền đồng kết khối như thế này cũng chỉ hơn ba trăm tệ một cân. Tôi trả một nghìn đã là cao rồi. Nhưng thấy cái hũ này còn khá đẹp, tôi thêm cho anh năm trăm nữa.”
Người chủ sạp nghe xong thở dài:
“Thôi được rồi. Trời nóng thế này, coi như kết giao với chú em vậy. Sau này nhớ thường xuyên ghé ủng hộ tôi nhé!”
Nói xong, hắn nhanh tay lấy báo bọc chiếc hũ tiền lại, bên ngoài còn trùm thêm mấy lớp túi nilon đen.
Gói ghém xong xuôi, chủ sạp đặt món đồ xuống đất rồi hỏi:
“Ông chủ thanh toán thế nào? Tiền mặt hay WeChat?”
“WeChat đi.”
Nghe vậy, chủ sạp lấy mã QR ra. Hoàng Chấn quét mã rồi chuyển tiền cho hắn.
Sau đó, anh xách chiếc túi đã được gói kín dưới đất lên, nóng lòng cáo từ chủ sạp rồi rời đi.
Lúc này, điều anh muốn làm nhất chính là kiểm chứng xem đoạn ký ức mình vừa nhìn thấy có phải thật hay không.
Nhà Hoàng Chấn nằm trong một khu dân cư cách Triều Thiên Cung không xa.
Khi anh còn rất nhỏ, cha mẹ đã ly hôn. Mẹ tái giá với người khác, còn cha anh, sau khi anh thi đỗ đại học, cũng ra nước ngoài làm thuê, đến nay chưa từng trở về lần nào.
Bởi vậy, hiện giờ anh sống một mình trong căn hộ hai phòng ngủ, một phòng khách mà cha để lại.
Vừa về tới nhà, Hoàng Chấn đã xách chiếc túi đi thẳng vào căn phòng nhỏ.
Đây là phòng làm việc của anh, diện tích không lớn, chỉ khoảng tám mét vuông. Sát tường là một dãy giá sách, bên trong chất đầy những cuốn sách anh mua từ nhỏ tới lớn.
Ở vị trí dễ thấy nhất là mấy cuốn sách chuyên về tiền cổ.
Bên cạnh giá sách là bàn máy tính. Mặt bàn khá bừa bộn, rải rác đủ loại tiền đồng của các triều đại, cùng một chồng tiền cổ đã được giám định, đóng hộp bảo vệ xếp ngay ngắn.
Hoàng Chấn đặt hũ tiền lên bàn, đeo găng tay rồi nóng lòng tháo lớp bao bọc bên ngoài.
Chiếc hũ tiền này không lớn, cao khoảng mười lăm xăng-ti-mét, phần bụng rộng nhất chừng bảy, tám xăng-ti-mét.
Cả hũ nặng hơn hai nghìn sáu trăm gam, không chênh lệch bao nhiêu so với trọng lượng chủ sạp đã nói.
Vốn dĩ thân hũ hẳn từng được phủ men đen, nhưng sau gần một nghìn năm nằm dưới lòng đất, phần lớn lớp men đã b**g tróc, chỉ còn sót lại đôi chỗ men đen loang lổ bám trên thân hũ.
Dù vậy, đây vẫn là một chiếc hũ tiền còn nguyên vẹn hiếm gặp.
Những hũ tiền Hoàng Chấn từng thấy trong các cửa hàng đồ cổ trước đây đều đã bị mở một ô ở bên hông để nhìn vào bên trong.
Ngay cả những chiếc được trưng bày trong bảo tàng, để tiện cho người xem quan sát số tiền bên trong, người ta cũng thường chủ động mở một phần thân hũ.
Bởi vậy, chiếc hũ trước mặt chính là hũ tiền nguyên vẹn đầu tiên mà Hoàng Chấn được tận mắt nhìn thấy từ trước tới nay.
Hơn nữa, chiếc hũ gốm này còn cho anh nhìn thấy một đoạn ký ức.
Vì thế, anh quyết định sẽ giữ nguyên vẹn chiếc hũ.
Hoàng Chấn lấy ra một chiếc bàn chải, cẩn thận bắt đầu làm sạch từ phần miệng hũ.
Khi lớp đất phủ trên bề mặt dần được gạt bỏ, những đồng tiền ở miệng hũ cũng lần lượt lộ ra.
Trải qua gần một nghìn năm, những đồng tiền này đã bị gỉ kết dính chặt vào nhau thành từng khối.
Hoàng Chấn đặt bàn chải xuống, mở ngăn kéo bàn, lấy ra một con dao khắc triện đầu bằng rồi bắt đầu nạy từ những đồng tiền trên cùng.
Thông thường, muốn tách những đồng tiền đã gỉ kết thành khối, người ta sẽ dùng dao khắc nạy từng đồng. Ngoài ra còn có một cách thô bạo hơn nhiều, đó là cầm nguyên khối tiền đập vào vật cứng cho chúng b**g ra.
Hiển nhiên cách thứ hai không thích hợp với tình huống hiện tại.
Bởi vậy, Hoàng Chấn chỉ có thể dùng cách phiền phức nhất, cẩn thận nạy từng đồng một.
May mà lô tiền này được đào lên ở Biện Kinh, là một lô tiền chôn giấu dưới đất ở khu vực miền Bắc.
Loại tiền khai quật ở miền Bắc thường có đặc điểm là môi trường chôn tương đối khô, lớp gỉ khá mỏng.
Bởi vậy, tốc độ làm sạch của Hoàng Chấn cũng không quá chậm.
Chẳng bao lâu sau, anh đã tách được hơn một trăm đồng.
Đáng tiếc, tất cả đều chỉ là những loại tiền đồng phổ biến của Bắc Tống.
Hoàng Chấn bất giác cau mày.
Trong lòng anh bắt đầu nghi ngờ liệu đoạn ký ức xuất hiện trước đó có phải chỉ là ảo giác do trời quá nóng hay không.
Số tiền trong hũ ngày càng vơi đi.
Trên trán anh dần tụ lại một giọt mồ hôi, men theo gò má trượt xuống.
Giọt mồ hôi rơi đúng lên một đồng tiền, lập tức loang ra.
Ánh mắt Hoàng Chấn tức thì bị đồng tiền ấy thu hút.
Giữa một đám tiền đồng, một đồng Tĩnh Khang Thông Bảo đang lặng lẽ nằm đó, mặt có chữ hướng lên trên.
Trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của Hoàng Chấn cuối cùng cũng hạ xuống.
Anh cẩn thận cầm dao khắc, rạch một vòng theo mép đồng tiền.
Sau đó đưa mũi dao vào khe hở, nhẹ nhàng nạy lên.
Một tiếng “tách” khẽ vang.
Đồng Tĩnh Khang Thông Bảo thuận lợi được tách ra.
Hoàng Chấn dùng nhíp cẩn thận gắp đồng tiền lên, đưa ra trước mặt chăm chú thưởng ngoạn.
Toàn thân đồng Tĩnh Khang Thông Bảo phủ một lớp gỉ xanh biếc. Nét chữ sâu, sắc và khỏe, vành tiền ngay ngắn. Chữ trên mặt tiền viết theo lối Khải thư, đọc thẳng: trên là “Tĩnh”, dưới là “Khang”, trái là “Bảo”, phải là “Thông”.
Phẩm tướng của đồng tiền cực kỳ đẹp, gần như không cần làm sạch thêm.
Xét từ trạng thái của đồng tiền, có lẽ sau khi vừa được đúc chưa bao lâu, nó đã được người cha trong đoạn ký ức kia mang về tặng cho con mình.
Ký ức quả nhiên không sai.
Đồng tiền ấy cuối cùng cũng xuất hiện.
Xem ra anh thực sự có năng lực đọc được ký ức của cổ vật.
Hoàng Chấn vui mừng khôn xiết, đẩy chiếc hũ gốm sang một bên rồi tiện tay tháo găng.
Dưới chiếc đèn bàn có gắn kính lúp, anh chăm chú thưởng ngoạn đồng Tĩnh Khang Thông Bảo đang nằm trên mặt bàn.
Đúng lúc Hoàng Chấn cầm đồng tiền lên, chuẩn bị lật sang mặt sau để xem thì—
Một đoạn hình ảnh khác lại hiện lên trong đầu anh.
Lần này, anh cảm nhận rất rõ rằng góc nhìn của mình chính là góc nhìn của đồng Tĩnh Khang Thông Bảo ấy.
Bởi lúc này, anh đang nằm trong một bàn tay đầy vết chai.
Mà ngay trước mắt lại là... hai lỗ mũi to tướng của một người đàn ông.
Chỉ nghe người đó nói:
“Trình huynh đệ, cầm lấy. Ta phải nhờ vả không ít mối quan hệ mới khiến người quen bên Tiền giám kiếm giúp được đồng này đấy.”
Người kia vừa dứt lời, Hoàng Chấn đã nhìn thấy một bàn tay khác, đen sạm và thô ráp, cầm mình lên rồi giơ ra trước mắt quan sát thật kỹ.
Người này chính là cha của đứa trẻ trong đoạn ký ức trước.
Ngắm nghía một lúc, ông siết đồng tiền vào lòng bàn tay.
Trước mắt Hoàng Chấn lập tức tối đen.
Trong bóng tối vang lên giọng nói của người cha:
“Đa tạ Trương đại ca. Có đồng này rồi, những loại tiền được đúc kể từ khi Đại Tống khai quốc đến nay, con trai ta coi như đã sưu tập đủ. Cũng xem như hoàn thành được một tâm nguyện của nó. Đa tạ đại ca. Hôm khác tiểu đệ nhất định mời đại ca uống rượu.”
Người được gọi là Trương đại ca bật cười sang sảng:
“Ha ha! Mau về với con trai ngươi đi. Ta thấy ngươi cũng sốt ruột lắm rồi đấy.”
Cha đứa trẻ cười đáp:
“Vậy ta xin về trước. Cáo từ, Trương đại ca.”
Cùng lúc ấy, Hoàng Chấn cũng thoát ra khỏi ký ức của đồng tiền.
Lời người dịch: Hoàng Chấn sẽ làm gì tiếp theo với đồng tiền Tĩnh Khang quý hiếm vừa tìm được? Mời quý vị đón đọc chương tiếp theo.
Nguồn: jhbook.taobao.com
Lão Cổ Vật biên dịch. Vui lòng trích nguồn khi đăng lại