19/05/2026
PHÍA SAU MỘT SỰ VIỆC ĐAU LÒNG: QUY TRÌNH BẢO VỆ HỌC TRÒ ĐANG "CHẾT LÂM SÀNG" VÌ SỰ THỜ Ơ
Khi một đứa trẻ 14 tuổi ở Di Linh Lâm Đồng phải đi nhặt từng vỏ chai để "cống nạp" mỗi ngày, bị đánh bằng mũ bảo hiểm trước sự chứng kiến của giáo viên, và chọn cách buông xuôi trong tuyệt vọng, chúng ta buộc phải hỏi: Các quy trình bảo vệ học đường, các cam kết "trường học hạnh phúc" đang ở đâu? Hay chúng chỉ tồn tại trên những trang báo cáo tổng kết thi đua?
ĐỪNG ĐỂ NHỮNG ĐỨA TRẺ PHẢI CỨU LẤY CHÍNH MÌNH TRONG TUYỆT VỌNG
Một quy trình bảo vệ đúng nghĩa phải được xây dựng dựa trên sự chủ động phòng ngừa, chứ không phải sự hốt hoảng xử lý hậu quả. Chừng nào các cán bộ quản lý giáo dục còn xem bạo lực học đường là "vết nhơ thi đua" cần che giấu, chừng nào việc phối hợp với công an chỉ là những cái bắt tay ký kết trên văn bản, thì chừng đó, môi trường học đường vẫn là một nơi đầy rủi ro đối với những đứa trẻ yếu thế.
Vụ việc ở Lâm Đồng không thể khép lại bằng một vài bản kiểm điểm hay những câu chia buồn xã giao. Hệ thống giáo dục cần một cuộc phẫu thuật triệt để về trách nhiệm của người đứng đầu. Hãy trả lại cho học đường đúng nghĩa là nơi an toàn nhất, trước khi chúng ta phải chứng kiến thêm bất kỳ một chiếc cặp sách nào bị bỏ lại phía sau.