14/08/2026
KHI NGƯỜI BẢO LÃNH RÚT VÁN
Em là một cô gái sinh ra tại Thanh Hoá và có quen một thường trú nhân Úc, gốc Indonesia. (tên Peter).
Em có bầu và sinh em bé tại Việt Nam vào năm 2024. Mặc dù ở xa hai mẹ con, nhưng Peter vẫn lo lắng khi ở xa và chăm sóc cho hai mẹ con rất kỹ càng khi ở gần.
Cuối năm 2024, hai mẹ con em được cấp visa du lịch (600) và tới Úc. Mọi thứ thật mới mẻ nhưng cuộc sống cũng được hoà nhập hoá bởi sự dìu dắt của anh chồng thật dễ thương.
Tháng 1 năm 2025, đại diện có nộp hồ sơ xin định cư cho em và con với Bộ Di Trú Úc và được cấp visa chờ loại A (Bridging Visa A). Em được cấp thẻ khám bệnh (Medicare) và được cấp phép đi làm.
Cả gia đình sống ở một khu vực thật xa và hẻo lánh tại bang Tây Úc. Suốt ngày quấn quýt bên nhau vì cả hai vợ chồng cùng làm ở trong một tập đoàn khách sạn. Làm ở đó và cũng ngủ ở đó, rồi tối về cả gia đình sum vầy.
Gia đình cứ tiếp tục sống một cuộc sống rất ôn hoà và việc được cấp visa định cư là điều sớm muộn.
SỰ THAY ĐỔI
Sau đúng 1 năm kể từ khi nộp hồ sơ thì nguyên cả bầu trời bị sụp đổ trước mặt em và con. Em sợ, em bị sốc, em bị hoang mang và em không biết phải đi đâu và làm gì? Bởi vì người thân duy nhất của em tại Úc cũng đã quay mặt với em và có còn đe doạ ‘rút ván’ nếu em không làm theo ý của anh ấy.
Người chồng hiền lành của mình và người cha của đứa bé giờ đã thay đổi hoàn toàn. Em không thể hình dung nổi tại sao một con người có thể có tốc độ thay đổi nhanh chóng đến thế. Em cần nhất người thân ở bên Úc để giúp cho em chăm con, nhưng chẳng nhờ vả được ai vì nơi em ở quá xa trung tâm và một đằng khác thì nếu em không đi làm thì lấy đâu ra tiền để trang trải?
Áp lực kinh tế tăng rất cao, chăm sóc con nhỏ xíu khóc lóc suốt ngày khiến cho em hoảng sợ và cảm giác cô độc, cảm giác bất lực và lẫn lộn những cảm xúc tiêu cực. Em cần Mẹ bên cạnh nhưng vì giấy tờ của em cũng chưa xong thì chẳng làm được gì. Bà ở Việt Nam bị ốm nặng thì em cũng chẳng thể về thăm.
CÂY BÚT VÀNG
Lần đầu tiên tôi nói chuyện với em, gương mặt em tỏ vẻ rất mạnh mẽ nhưng tôi cảm nhận được sự đau khổ và áp lực của em. Khi em được đại diện cũ thông báo rằng cách tốt nhất là về Việt Nam và nộp hồ sơ quay trở lại theo diện con bảo lãnh mẹ thì em cảm thấy cũng còn lối thoát nhưng suy nghĩ lại thì nếu mà vậy thì em sẽ phải đợi cả chục năm mới được quay trở lại Úc.
Em được thông báo rằng vì em chưa được cấp visa Hôn Nhân (820) vì mới nộp được có 1 năm thì bị ‘rút ván’ thì cũng sẽ rất khó cho em để xin được ở lại.
“Em muốn anh làm gì cho em?” - Cây Bút Vàng.
“Em muốn anh làm hồ sơ cho 2 mẹ con em được ở lại” - em vừa mếu vừa nói.
Vì hồ sơ có trẻ em, tôi luôn ưu tiên và cũng là trong thời điểm tôi không nhận hồ sơ nữa, nhưng tôi ngoại lệ và hứa sẽ đích thân viết giải trình pháp lý cho em.
“Nếu muốn về Việt Nam thì khỏi cần anh….muốn ở lại thì anh sẽ làm cho” - Cây Bút Vàng.
Hồ sơ đang ở một đại diện khác và rất nhanh chóng được chuyển qua cho tôi để thực hiện. Chiến lược được thành lập vào cuối tháng 1 năm 2026 và sau 3 tháng chuẩn bị thì vào giữa tháng 4 năm 2026, đích thân Cây Bút Vàng viết giải trình pháp lý cho em.
Hôm nay, sau 4 tháng kể từ khi giải trình pháp lý được nộp thì Bộ Di Trú Úc đã có quyết định cấp visa thường trú cho hai mẹ con em.
Em và con chính thức là Việt Kiều Úc và cũng có quyền để mời hoặc bảo lãnh Mẹ của em hoặc Bà của em và rất nhiều người thân khác.
“Kết quả là tất cả” - Cây Bút Vàng.