17/11/2025
Tôi hay nghĩ rằng tính cách, thói quen và cả lối sống của mỗi người không chỉ được hình thành từ những lựa chọn có ý thức, mà còn đến từ những điều mình hấp thụ từ gia đình và quê hương. Có những thứ không nằm trong gen, nhưng lại được di truyền qua lối sống, qua những thói quen mà mình nhìn thấy, ngửi thấy, nếm thấy và cảm nhận từ thuở bé. Với tôi, sự trẻ trung hôm nay—ở tuổi 42—có lẽ bắt đầu từ những bữa cơm miền Trung đầy rau sống và từ nếp sinh hoạt có kỷ luật của mẹ.
Tôi lớn lên trong những bữa ăn luôn có một đĩa rau sống xanh mướt giữa mâm. Hẹ, lá quế, húng lủi, lá hành, diếp cá, giá đỗ… tất cả quen thuộc như hơi thở. Cá biển thì lúc nào cũng tươi, còn rau nấu thì thay đổi theo mùa: lá lốt, bồ ngót, rau muống, rau lang, mã đề… Ngày đó chẳng ai nói “ăn healthy”, càng không ai nói về “detox”, nhưng cơ thể tôi được nuôi lớn theo cách tự nhiên và lành nhất. Nhờ vậy mà sau này, khổ qua, rau đắng, tần dày lá… tôi đều ăn được một cách ngon lành.
Giờ đây, chỉ cần nhìn thấy một đĩa rau sống, tôi đã thấy bình yên như thể đang trở về nhà. Ăn rau sống không còn là thói quen, mà là niềm vui. Một dạng “thuốc nam” rất đời, giúp cơ thể tôi nhẹ nhàng, mát mẻ và trẻ từ bên trong.
Tôi còn được ảnh hưởng nhiều từ lối sống của mẹ. Mẹ tôi là kiểu phụ nữ có thể gánh hết mọi việc trong nhà ngoài ngõ, nhưng lại rất kiên định với ba điều: đi ngủ sớm, ngủ trưa đầy đủ và tập thể dục đều đặn. Dù bận rộn cách mấy, mẹ vẫn giữ nguyên tắc: không ngủ là đau đầu, không tập là người mệt như thiếu oxy. Lúc nhỏ tôi không hiểu, nghĩ mẹ hơi cứng nhắc, nhưng lớn lên mới biết đó là sự thông minh của người biết lắng nghe cơ thể mình.
Và rồi, một cách rất tự nhiên, tôi cũng sống giống mẹ. Tôi duy trì yoga đều đặn, ăn nhiều rau xanh và đặc biệt là rau thơm—thứ mà nhiều người lớn lên không ăn nổi. Tôi cố ngủ đủ giấc, cố buông hết lo nghĩ trước khi nằm xuống, và làm việc chăm chỉ để không mang cảm giác “chưa xong” vào giấc ngủ. Những điều nhỏ ấy hòa lại thành một lối sống giúp tôi khỏe hơn, nhẹ hơn và trẻ hơn.
Có lẽ đây chính là sự di truyền lối sống: không phải qua ADN, mà qua thói quen, môi trường, sự quan sát và tình thương. Mẹ không dạy tôi bằng lời, nhưng mỗi ngày của mẹ là một bài học sống động, và tôi đã tiếp nhận tất cả mà không hề hay biết.
Nhiều người gặp tôi bảo trông tôi trẻ hơn tuổi thật khoảng năm tuổi. Tôi không trắng, không dùng quá nhiều mỹ phẩm, nhưng da vẫn săn chắc và cơ thể vẫn đầy năng lượng. Tôi biết điều này không phải phép màu. Nó đến từ những nếp sống mẹ truyền lại, như dòng nước chảy mãi thành sông.
Ở tuổi 42, tôi trẻ không phải vì chống lại tuổi tác, mà vì tôi chọn sống theo cách khiến thân và tâm mình được yên. Và tôi tin rằng, thật nhẹ nhàng, tôi rồi cũng sẽ di truyền lối sống này cho con mình — giống như mẹ đã làm với tôi.