04/09/2020
...
không vội vã,
không ồn ào,
không tiếng máy trộn bê tông, máy cưa cắt...
con hẻm cuối tuần được trở về với những điều bình dị...
khoảng sân ngoài kia đang nhuốm màu vàng sánh, trong veo như lớp sốt chanh dây phủ lên chiếc bánh crepe thơm giòn xém cạnh
vạt nắng kia, đám lá này là thứ khiến mình trở nên nhẹ nhõm,
chỉ muốn nằm lăn ra như bầy mèo, đọc sách, rồi được ru ngủ bằng những thanh âm mùa thu, giống như một liệu trình kì diệu xua tan muộn phiền và mất mát
nỗi buồn đôi khi cũng là điều đẹp đẽ,
ủ ê cả tuần tưởng chừng như mất đi toàn bộ sinh khí, đến hơi thở cũng chán chường mệt nhọc...
chỉ đến khi chạm thấy nhiều điều bình dị và giản đơn mới thấy mình khờ dại
chỉ có bước qua nỗi đau, mới biết cần yêu thương mình nhiều hơn thế nào
🍃🍁