Teamadmin Hội Chợ Quê

Teamadmin Hội Chợ Quê Teamadmin Chợ Quê: Có chức năng dịch vụ quản lý vận hàng nhóm kinh doanh mua bán trên nền tảng facebook, zalo...

MỘT THẾ HỆ LỚN LÊN TỪ NHỮNG NGÀY ĐẤT NƯỚC CÒN NGHÈOTôi cũng như bao người, có thể ngồi bình yên bên một ly cà phê, nhìn ...
12/08/2026

MỘT THẾ HỆ LỚN LÊN TỪ NHỮNG NGÀY ĐẤT NƯỚC CÒN NGHÈO

Tôi cũng như bao người, có thể ngồi bình yên bên một ly cà phê, nhìn phố xá đông vui, nhìn những đứa trẻ được cha mẹ đưa đi học, nhìn những chuyến xe nối nhau trên những con đường rộng mở. Có những điều hôm nay bình thường đến mức quên mất rằng cha anh mình đã từng phải đi qua rất nhiều năm tháng gian nan mới có được.

Nhấp một ngụm cà phê, tôi bỗng nhớ mái trường ngày cũ. Thời chúng tôi đi học, chẳng đứa nào biết hai chữ “khai phóng” nghĩa là gì, chúng tôi chỉ thuộc lòng: “Tiên học lễ – Hậu học văn” và 5 điều Bác Hồ dạy. Mái trường khi ấy đơn sơ lắm. Thầy cô không có màn hình cảm ứng, không có giáo án điện tử, không có máy lạnh. Trên tay thầy nhiều khi chỉ có viên phấn trắng và cây thước gỗ dài. Cây thước ấy dùng để kẻ bảng, và thú thật, đôi lúc cũng dùng để trị những đứa học trò nghịch như quỷ chúng tôi. Ngày ấy bị thầy phạt thì sợ lắm, nhưng chiều về vẫn đá bóng, bắn bi, đánh đáo, trốn tìm với nhau như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Gặp người lớn phải khoanh tay chào, gặp thầy cô phải khoanh tay chào. Đi học về: “Con thưa ba mẹ con mới về”, ra khỏi nhà: “Con thưa ba mẹ con đi”. Chẳng ai bảo đó là một “triết lý giáo dục”, chúng tôi chỉ hiểu đơn giản: Làm người, trước hết phải biết trên biết dưới. Ở trường, chúng tôi được dạy làm con phải hiếu kính cha mẹ, làm anh phải biết nhường em, làm em phải kính anh, làm học trò phải kính trọng thầy cô; rồi mới học toán, học văn, học sử, học địa lý. Nhưng có một bài học thầy cô nhắc mãi: Học cho nên người, học rồi sau này góp sức xây dựng quê hương.
Tuổi thơ chúng tôi chẳng có điện thoại thông minh, không TikTok, không Facebook, không game online. Cả thế giới nhiều khi chỉ gói trong một túi bi ve, vài viên đáo, sợi dây thun, trái banh nhựa. Nhà nào khá giả hơn một chút mới có chiếc máy trò chơi bốn nút, cả xóm bu quanh một cái màn hình, tranh nhau chơi Mario, Contra, những trò mà trẻ con ngày ấy thuộc từng màn. Nhưng ký ức sâu nhất vẫn là sáng thứ Hai. Sân trường đông nghịt, hàng trăm, có nơi hàng nghìn đứa trẻ áo trắng đứng thành từng hàng. Lá cờ đỏ từ từ kéo lên giữa nắng sớm, tất cả đứng nghiêm, rồi Quốc ca vang lên. Ngày ấy chúng tôi còn nhỏ, đâu hiểu hết hai chữ Tổ quốc lớn lao đến mức nào, nhưng kỳ lạ thay, mỗi lần hát: “Đoàn quân Việt Nam đi…” lồng ngực một đứa trẻ cũng tự nhiên căng lên. Có đứa hát sai nhịp, có đứa đang hát còn ngó nghiêng bạn bên cạnh, nhưng chẳng ai cười khi lá cờ lên đến đỉnh cột, bởi từ nhỏ chúng tôi đã hiểu rằng có những thứ phải biết kính trọng.
Cũng chính cái sân trường ấy là nơi đáng sợ nhất nếu tuần đó mình phạm lỗi. Nghe thầy Tổng phụ trách đọc tên: “Em Nguyễn Văn A, lớp…” thì thôi rồi, chỉ mong dưới đất có cái lỗ mà chui xuống. Ngày ấy việc bị nhắc tên trước toàn trường là một nỗi xấu hổ thật sự, có lẽ nhờ vậy mà rất nhiều đứa trẻ tự học được hai chữ: kỷ luật.
Tôi còn nhớ những bộ sách giáo khoa. Ngày nay, một bộ sách mới có thể là chuyện bình thường, ngày ấy thì khác. Nhiều gia đình chẳng đủ tiền mua nguyên bộ, chúng tôi đăng ký mượn sách thư viện, hoặc học lại sách của anh chị khóa trước. Có cuốn đã sờn gáy, có trang bị gấp góc, có hình vẽ nguệch ngoạc của một người học trò chẳng biết tên từ mấy năm trước. Đứa sau đọc lại những dòng của đứa trước, một cuốn sách có khi đi qua tay năm, bảy thế hệ học sinh. Nghèo không? Nghèo chứ. Nghèo tiền, nghèo vật chất, nghèo đến mức một chiếc xe đạp mới cũng có thể là tài sản đáng mơ ước của cả đứa trẻ. Nhưng có một thứ chúng tôi chưa bao giờ được phép nghèo: lòng tự trọng.
Thầy cô dạy phải thương cha mẹ, phải nhớ ông bà tổ tiên, phải biết mình là người Việt Nam, phải biết đất nước này đã trải qua những gì để có ngày hôm nay.
Chúng tôi học Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung. Chúng tôi học về những người đã đứng lên khi nước mất, học để hiểu một điều rất giản dị: Đất nước này không tự nhiên mà có. Có người đã sống vì nó, có người đã chết vì nó. Có những bà mẹ tiễn con đi rồi cả đời không còn thấy con trở về, có những người lính nằm lại ở một nơi mà gia đình đến hôm nay vẫn chưa tìm được hài cốt. Thế hệ chúng tôi lớn lên trong những câu chuyện như vậy, có lẽ vì thế mà dù cuộc sống thiếu thốn, chúng tôi vẫn luôn được dạy phải giàu một thứ: giàu lòng biết ơn.
Người ta thường nói mỗi thế hệ có một sứ mệnh. Có thế hệ phải cầm súng giữ nước; có thế hệ bước ra khỏi chiến tranh, vá lại từng mái nhà, dựng từng cây cầu, mở từng con đường, gây dựng lại cuộc sống từ những điều gần như trắng tay. Còn thế hệ trẻ hôm nay có một cuộc chiến khác: không còn tiếng bom ngoài cửa, nhưng phải chiến đấu với sự vô cảm, với sự dễ dãi, với việc biết rất nhiều về thế giới nhưng đôi khi lại biết quá ít về chính quê hương mình.

Tôi chẳng mong những đứa trẻ hôm nay phải sống giống chúng tôi. Không, chúng phải sống tốt hơn chúng tôi, học giỏi hơn, đi xa hơn, biết ngoại ngữ, biết công nghệ, biết bước ra thế giới bằng một tư thế tự tin. Nhưng tôi chỉ mong một điều: Đi xa đến đâu cũng nhớ đường về. Có thể nói được năm thứ tiếng, nhưng đừng quên tiếng mẹ ru. Có thể biết lịch sử của những đất nước cách ta nửa vòng trái đất, nhưng đừng quên lịch sử của mảnh đất dưới chân mình. Có thể trở thành công dân toàn cầu, nhưng trong tim vẫn biết mình từ đâu mà đến. Bởi một cái cây muốn vươn thật cao phải có bộ rễ thật sâu. Một con người cũng vậy, và một dân tộc cũng vậy.
Sáng nay tôi lại ngồi bên ly cà phê. Ngoài kia không còn tiếng còi báo động, những đứa trẻ đang cười, người lớn đang tất bật làm ăn, phố xá vẫn đi về bình thường. Có lẽ hạnh phúc đôi khi chẳng phải điều gì quá lớn lao, hạnh phúc chỉ là một buổi sáng được ngồi yên trên chính quê hương mình, uống một ly cà phê, nghe con trẻ cười và biết ngoài kia đất nước vẫn thanh bình.
Đến một tuổi nào đó, người ta mới hiểu: Có những thứ lúc đang có, ta tưởng là bình thường, chỉ khi đọc lại lịch sử mới biết rằng để có được hai chữ “bình thường” ấy, đã có biết bao thế hệ phải trả một cái giá không hề bình thường. Vì thế, những người đi trước chẳng cần thế hệ sau sống giống mình, chúng tôi chỉ mong các con sống tốt hơn. Nhưng xin hãy nhớ:
Muốn bước tới tương lai thì cứ bước thật xa, chỉ xin đừng bao giờ đánh mất cội nguồn. 🇻🇳

Nhớ Quê Chưa Quý Zi

🎙️ Phóng viên: "Laminel Yamal ngay sau tiếng còi mãn cuộc, cậu đã chạy thẳng đến chỗ Leo Messi. Cậu đã nói gì với anh ấy...
23/07/2026

🎙️ Phóng viên: "Laminel Yamal ngay sau tiếng còi mãn cuộc, cậu đã chạy thẳng đến chỗ Leo Messi. Cậu đã nói gì với anh ấy?."

🇪🇸🗣️ Lamine Yamal: " Đó là niềm cảm hứng của tôi, là thần tượng của tôi, là tất cả đối với tôi. Tôi đến bên anh ấy và chỉ nói một câu: “Em xin lỗi.” Anh ấy chúc mừng tôi và nói: “Chúc mừng nhé, cậu còn xứng đáng với chức vô địch này hơn cả tôi.”

Tôi hôn anh ấy một cái, ôm anh ấy và cố gắng an ủi. Những khoảnh khắc như thế vượt lên trên cả bóng đá. Leo Messi sẽ luôn nhận được sự tôn trọng tuyệt đối từ tôi. "

❤️ Một khoảnh khắc tuyệt đẹp giữa hai thế hệ: người thầy và người đang mang trên vai hy vọng của bóng đá thế giới. Sự tôn trọng mà Lamine Yamal dành cho Messi cho thấy các huyền thoại vẫn luôn truyền cảm hứng cho những thế hệ kế tiếp. 🐐✨

Cán bộ Chi cục chăn nuôi thuỷ sản và thú y Hà Nội khai nhận, các cơ sở giết mổ heo đều chủ động cảm ơn, lương cán bộ thấ...
30/03/2026

Cán bộ Chi cục chăn nuôi thuỷ sản và thú y Hà Nội khai nhận, các cơ sở giết mổ heo đều chủ động cảm ơn, lương cán bộ thấp nên đồng ý "để anh em có nguồn thu".
Phòng Cảnh sát kinh tế, Công an TP Hà Nội triệt phá thành công đường dây thu gom heo bệnh từ tại các tỉnh như Phú Thọ, Tuyên Quang, vận chuyển về Hà Nội giết mổ tập trung và đưa ra tiêu thụ trên thị trường, với số lượng lên tới 3.600 con, tương đương với khoảng 300 tấn.

Đáng chú ý, trong đường dây có sự tiếp tay, bảo kê của một số cán bộ kiểm dịch… Các trường hợp này đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn được giao để hợp thức hóa toàn bộ quy trình giết mổ, tiêu thụ lợn bệnh; bỏ qua các khâu kiểm soát bắt buộc, cho phép lợn bệnh, thậm chí lợn đã chết được đưa vào giết mổ.

Tại cơ quan công an, Trạm trưởng trung tâm chẩn đoán, xét nghiệm và kiểm soát giết mổ, Chi cục chăn nuôi thuỷ sản và thú y Hà Nội khai nhận, các cơ sở giết mổ heo đều chủ động cảm ơn.

"Thấy lương anh em thấp quá nên người ta cảm ơn thì đồng ý cho anh em có thêm nguồn thu. Cán bộ lương trung bình 6 triệu đồng, không đủ sống", người này trình bày.

Trong khi đó, một phụ nữ giết mổ heo bệnh thừa nhận, bán heo bệnh, chết có lời hơn hàng sạch. Nếu giết, mổ heo sạch giá cả thị trường chênh nhau nhiều, dẫn đến bị lỗ.

"Tôi mặc cả với lái rõ ràng, đưa được lợn đến cửa lò mới nhận bán, còn lại lái phải có trách nhiệm lo vận chuyển trên đường và qua các chốt kiểm dịch. Khi giết mổ xong, cơ quan thú y sẽ vào lăn dấu kiểm dịch lên con heo", người phụ nữ nói.

Trước đó, ngày 17/3, Đội 7, Phòng Cảnh sát kinh tế Công an TP Hà Nội kiểm tra, phát hiện tại lò mổ của Nguyễn Thị Hiền tại xã Nam Phù bán thịt heo có dấu hiệu nhiễm bệnh… Tổ công tác thu giữ tang vật và đưa các đối tượng liên quan về trụ sở điều tra, làm rõ.

Tại cơ quan điều tra, Hiền khai đã bán số thịt heo nhiễm dịch tả châu Phi trên cho Công ty TNHH thực phẩm Cường Phát.

Căn cứ vào lời khai của đối tượng và các tài liệu thu thập được, Cơ quan điều tra làm việc với Công ty TNHH thực phẩm Cường Phát; đồng thời thu giữ số hàng hoá của công ty.

Qua kiểm tra phát hiện, một số sản phẩm thịt của công ty dương tính với dịch tả châu Phi. Đại diện Công ty TNHH thực phẩm Cường Phát đồng thời khai nhận đã cung cấp thực phẩm cho các trường học ở Hà Nội.

Theo lãnh đạo Phòng Cảnh sát kinh tế, ngoài hành vi phạm tội trên, cơ quan điều tra đang tập trung làm rõ hành vi lợi dụng chức vụ, quyền hạn để thu tiền trái quy định, chiếm đoạt tài sản của các chủ lò mổ, lái xe vận chuyển; làm giả hồ sơ, tài liệu kiểm dịch, cấp giấy chứng nhận không đúng thực tế nhằm hợp thức hóa nguồn gốc động vật.

Công an TP Hà Nội đề nghị các tổ chức, cá nhân nâng cao ý thức chấp hành pháp luật, không vì lợi ích trước mắt mà đánh đổi sức khỏe cộng đồng và chính tương lai của bản thân. Các trường học trên địa bàn và các công ty cung cấp thực phẩm phải kiểm soát nghiêm túc nguồn thực phẩm đầu vào trước khi chế biến cho học sinh.

Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP Hà Nội đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự Vi phạm quy định về an toàn thực phẩm; Lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản; Giả mạo trong công tác xảy ra tại Hà Nội và các địa phương liên quan.

Đồng thời, Cơ quan Cảnh sát điều tra khởi tố 8 bị can, gồm: Nguyễn Thị Hiền, Đỗ Văn Thanh (SN: 1983, trú tại Đại Bình, Phú Thọ), Nguyễn Thị Bình (SN 1973, trú tại Hồng Vân, Hà Nội ), Nguyễn Văn Thành (SN 1971, trú tại Hồng Vân, Hà Nội; Giám đốc Công ty TNHH Thực phẩm Cường Phát) về tội vi phạm quy định về an toàn thực phẩm);

Lê Ngọc Anh (SN 1974, Trạm trưởng trung tâm chẩn đoán, xét nghiệm và kiểm soát giết mổ - Chi cục chăn nuôi thuỷ sản và thú y Hà Nội), Nguyễn Phong Nam (SN 1983, cán bộ Trung tâm chẩn đoán, xét nghiệm và kiểm soát giết mổ - Chi cục chăn nuôi thuỷ sản và thú y Hà Nội), Nguyễn Thị Phương Lan (SN 1984, cán bộ Trung tâm chẩn đoán, xét nghiệm và kiểm soát giết mổ - Chi cục chăn nuôi thuỷ sản và thú y Hà Nội) bị khởi tố về tội Lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản;

Vũ Kim Tuấn (SN 1973, cán bộ Trung tâm chẩn đoán, xét nghiệm và kiểm dịch động vật - Chi cục chăn nuôi thuỷ sản và thú y tỉnh Phú Thọ) bị khởi tố về tội Giả mạo trong công tác.

---
(*) Nguồn: VTCnews

Quê mình bữa bay là chuẩn bị tới chạp mã, tất niên miết thâu
15/01/2026

Quê mình bữa bay là chuẩn bị tới chạp mã, tất niên miết thâu

Tìm đâu thấy - Sản  phẩm chợ Quê 4.0 cho cả nhà
12/01/2026

Tìm đâu thấy - Sản phẩm chợ Quê 4.0 cho cả nhà

Chợ Quê Măng Đen
01/01/2026

Chợ Quê Măng Đen

Address

102 Phan Văn Hớn, Phường Tân Thới Nhất, Quận 12
Ho Chi Minh City
70000

Telephone

+84906690732

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Teamadmin Hội Chợ Quê posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Teamadmin Hội Chợ Quê:

Shortcuts

Share