Một chút tâm sự+

Một chút tâm sự+ Ở đây có một cô gái mang nhiều tâm sự....

16/09/2021

Hôm nay lại là một ngày lúng túng! Mình chợt nhận ra mình có một thói quen rất xấu là thường hay cường điệu hóa mọi việc khi bắt đầu một việc mới chưa từng làm trước đó. Vội vàng, hấp tấp, tỏ ra bận rộn,.. áp lực là những điều đầu tiên mình cảm nhận khi bắt tay vào làm. Lạ thật đấy, con người mình hình như cảm thấy vui nếu như ngày đó mọi thứ đã đc sắp xếp sẵn, bắt tay vào làm ko cần suy nghĩ quá nhiều, làm cho xong là sẽ thôi.

Mình đúng là xấu tính thật mà, buồn thật

06/08/2021

Today is the last working day of week - Friday!

I had started it with the sleepy mind, and the reason is that I slept quite lately last night with new Korean film - the good doctor. I always wonder myself that I'm into movie, I love it questioningly, much more than my health. Yub, and I know it is the bad habit but I cant change. I'm willing to wake until 2 -3 a.m for binge watching, but I havent do that for work. why?

Whether is it the reason I havent any success on work?

Giới hạn của bạn là xuất phát điểm của tôiMột cuốn sách self-help để lại cho mình khá nhiều cảm xúc lẫn lộn và nghĩ suy ...
29/07/2021

Giới hạn của bạn là xuất phát điểm của tôi

Một cuốn sách self-help để lại cho mình khá nhiều cảm xúc lẫn lộn và nghĩ suy về cuộc sống hiện tại. Dẫu cho nhiều người có nói self-help chỉ mang lại cho người đọc cảm giác bản thân thật thấp kém, chưa bao giờ là đủ cố gắng, mình giỏi ắt sẽ có người giỏi hơn, nên không bao giờ được phép nghỉ ngơi trong mọi hoàn cảnh,..... nhưng với mình thì nó mang lại một tác động rất tích cực, đặc biệt là trong khoảng thời gian dịch bệnh không biết khi nào mới có điểm dừng này.

Điều mình đã ngẫm rất lâu và đúc kết được bài học cho cuộc sống từ cuốn sach này chính là: đừng để đến tuổi 30 mà đụng cái gì cũng không biết, lúc đó mới bắt tay vào học thì đừng trách công ty tại sao không tăng lương cho bạn dù bạn đã cống hiến rất lâu. Làm việc rất lâu không đồng nghĩa với việc bạn đóng góp rất nhiều cho công ty, ngược lại, trong một số trường hợp nó còn có thể chứng tỏ bạn là một người có năng lực kém, không dám có sự đổi mới. Đừng để công việc không có bạn cũng được, có bạn cũng được, thì đến một ngày khi công ty gặp khó khăn thì người bị sa thải đầu tiên chính là những người không có khả năng đóng góp, xây dựng và mang lại những thành quả cho công ty.

Điều này đã khiến cho mình thay đổi và có thêm rất nhiều động lực để học điều mới mỗi ngày. Mình đã từng lập kế hoạch rất hoành tráng, nhưng rồi mình nhận ra, quan trọng hơn cả vẫn là thái độ của mình, liệu mình có thật sự muốn học thêm một cái mới nào đó không. Kế hoạch chỉ hiệu quả khi nó thật sự phù hợp với khả năng và thời gian biểu của bạn. Chính vì sau bao lần kế hoạch ko được thực hiện mình khiến cho mình có cảm giác bản thân chưa đủ tốt nên mình dã quyết định dù ngày nắng, ngày mưa, mình chỉ cần học thêm bất cứ một điều gì mới mỗi ngày là đủ. Mình đã áp dụng điều này được 4 ngày rùi, và mình thấy thật sự nó hiệu quả hơn khi mình cứ chỉ khắng khăng vào cái thời gian biểu đã sắp trước đó và chưa bao giờ hoàn thành đúng như dự định.

Mỗi người sẽ có một cách học khác nhau, quan trọng là bạn luôn giữ cho mình một tinh thần thoải mái nhất. Đừng cố gắng chỉ vì thấy người khác giỏi hơn mình, hãy cố gắng vì chính bản thân mình muốn đạt được điều đó. Mình mong minh sẽ mãi giữ được cái tinh thần này, mình sẽ cố gắng mỗi ngày, học một điều mới, chắc chắn mình sẽ tốt hơn.

27/07/2021

Mưa...

Cái cảm giác mỗi sáng mai thức dậy hay vài phút ngắn ngủi nghỉ trưa nhìn thấy ngoài trời đổ mưa khiến lòng mình thật nhẹ nhàng...
Mình đã rất thích mưa từ nhỏ vì cái cảm giác trong lòng thật sự rất bình yên, tuy nhiên lại không nhận ra điều này và cũng không dám mong nó xảy ra, vì cứ mỗi lần trời mưa nghĩ tới cảnh ba mẹ phải lặn lội ngoài đồng, về tới nhà là người ướt mem, rồi cảm lanh, rồi lúa cũng không được tốt,... Không biết mọi người có ai sống từ nhỏ trong một gia đình làm nông có cảm nhận giống mình không, nhìn ba mẹ cực khổ thì dù có là điều mình thích cũng gạt qua, lúc nào cũng cầu nguyện mỗi sớm mai xin cho trời nắng thật tốt để lúa nhanh khô, ba mẹ bớt cực hơn, không bị ướt người nữa mỗi khi đi làm về như vậy nữa...

Sau này, khi lên thành phố học, mình không còn chứng kiến nhiều cảnh ba mẹ phải đi làm về ướt sũng người nhưng vẫn không quên cầu nguyện cho những ngày ba mẹ thu hoạch được trời nắng. Nhưng mình cũng dần học cách tận hưởng những ngày trời trở mưa, mình yêu cái mua của SG bởi những ngày nắng nóng nhìn mn hối hả làm việc, chẳng ai quan tâm đến ai.

Mình thích nhìn mưa kinh khủng, chỉ đơn giản là nhìn hạt mưa rơi thôi cũng thấy lòng mình vui lên. Thậm chí có những ngày mưa gió bão bùng, mình mang áo mưa lội xe đến chỗ xe đến chỗ làm mà cũng không có chút cảm giác gì là khó chịu.

Chắc có lẽ mình là người của sự ướt át, đầm tính, nhẹ nhàng, không thích sự ganh đua tranh đấu. Nhiều người nói mình "sao cứ hiền như cái tên vậy", mình chỉ mỉm cười thôi. Mình không phủ nhận điều đó và cũng không muốn thay đổi nó, mỗi người sinh ra là một cá thể hoàn toàn khác nhau. Đâu phải cứ lúc nào cũng cạnh tranh, cũng nhiệt huyết thì cuộc sống mới đẹp trong mắt mọi người. Mình chỉ mong mình vẫn luôn là mình, hiểu được mình là ai và mình cần cố gắng hơn nữa. Chưa đem đến cho cuộc sống được nhiều kết quả cao đẹp thì cần cố gắng hơn nữa. Cái cái tự có bên trong mình, sự nhẹ nhàng, năng lượng tích cực thì cứ trao đi khi có thể nhỉ? Cuộc sống cứ phải mỉm cười trước đã, rồi mọi thứ sẽ đâu vào đấy thôi.

H phải cố gắng thật nhiều, cố gắng trong niềm vui, trong sự nhiệt huyết, vui vẻ, chứ đừng ép buộc mình phải trở thành người khác. Cố lên !

11/02/2021

30 Tết....

Lâu lắm rồi mới có cảm giác đi chợ hoa Tết với Mẹ, chở Mẹ đi sắm ít đồ vặt trong nhà, cắm hoa, trái cây,.. Mọi lần cứ Tết đến, 28, 29,30 là phải đi phụ dì bán trái cây nên cũng không biết rõ cảm giác những ngày cuối năm phụ ba mẹ dọn dẹp là gì. Năm nay lại khác, được ở nhà nghỉ ngơi, làm những việc mình thích, đúng chất gọi là "nghỉ Tết", mọi thứ cứ thế chầm chậm khép lại một năm..

Nhìn lại một năm qua, có lẽ khoảng thời gian khiến mình nhớ nhất vẫn là khi vừa làm khóa luận vừa thực tập, cảm giác như những ngày đó gọt bớt đi cái sức khỏe của mình mười mấy phần, ăn ngon ngủ không yên cũng ko phải nói điêu. Nó khiến mình sụt 1 lần 4 kg, sức khỏe cảm giác như giảm sút rất nhiều.. Nhưng rồi mình cũng đã vượt qua... ngày biết điểm khóa luận mà muốn gớt nước mắt...

Sau đó là quá trình đi làm, bắt đầu làm quen với môi trường làm việc, có sếp, đồng nghiệp, gặp đủ kiểu người khác nhau. khi bắt đầu quen một chút với nó thì lại gặp ngay sóng gió trong công ty. Đó là lần đầu tiên mình có cảm giác bị ức hiếp, bị chèn ép trong công việc, đến mức phải bật khóc. Lúc này phòng vệ sinh chính là không gian lý tưởng nhất để chất chưa những cảm xúc lúc đó của mình. Sau đó là không biết bao nhiều lần ngồi trong phòng họp review với sếp, phải trả lời những câu hỏi với một trái tym đang đáp thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, rồi có những lần phải trả lời những câu hỏi như thể là quyết định cuộc đời sắp tới của mình "Em có muốn tiếp tục đóng góp cho CC ko?" Thật là đáng sợ, ....Có lần đỉnh điểm, ức quá ngồi khóc nức nở như ngày nhỏ bị mẹ la oan nhưng ko dám cãi lại... cái bước ngoặt này của mình quả thật là rất ấn tượng luôn =)))

Thời gian sau khi đã quen với công việc, việc học trên trường cũng đã xong, nhịp sống của mình lại trở nên chầm chậm hơn. Ngaỳ đi làm, tối về đi chợ nấu ăn, cuối tuần đi cafe, mua sắm với bạn bè... Ngày cứ thế qua ngày mà mình lại quên bén đi một nhiệm vụ quan trọng nhất đó là phải chăm sóc bản thân mình. Chăm sóc không mang nghĩa là chiều chuộng bản thân một cách quá đà như những j mình đang làm trong những ngày vừa qua: không học tiếng anh, ko đọc sách, ko bồi bổ thêm cho mình kiến thức về lĩnh vực j đó cả, khong tập thể dục... cứ ngày đi làm rồi về nhà lướt facebook, xem mấy gameshow giải trí. Tối lại ngủ trễ, sáng dậy trễ... ngày qua ngày mình cảm giác như bản thân đang dần trở nên tồi tệ hơn vì thiếu tinh tế trong cách ứng xử rất nhiều, và ko có gì là thế mạnh, là điều mình thật sự thích làm cả....

Năm mới đến này, nhất định mình phải thay đổi bản thân thôi, chắc chắn sẽ là cả một quá trình, nhưng mình tin mình sẽ cải thiện được mà:
1. Bỏ điện thoại trước 11h30
2. Mỗi ngày dành 45 phút để đọc sách. Hoc tiếng anh, một ngày 30 phút
3. Sáng ngủ dậy đọc tin tức: vtv, 5 vietcetera, 3 the guardian, DAM (2 reoport) -> đọc có ghi chép.
4. Học trang điểm, nấu ăn, phải master 2 cái này mới chịu luôn.
5. Mỗi tháng cất riêng 1 triệu để cho ba mẹ (tháng 6: 4trieu)
6. Tháng 5 mua điện thoại iph11 (DONE)
7. Tháng 10, mua laptop mac 2020 -> 2022
8. Năm 2022, chuyển sang một công việc mới, một môi trường mới.
9. Dánh thời gian rãnh trong giờ làm việc để đọc thêm report, tìm hiểu thêm vè nghiên cứu thị trường.
10. Trích dẫn một câu tâm đắc từ sách =))) viết một bìa về cảm nhận đó.
Last but not least, Làm được mấy điều trên, ắt sẽ có người yêu =))))

Phấn đấu vì một H Miracle 2021 tốt hơn, khỏe hơn, lo cho ba mẹ được nhiều hơn. Cố lên nhé.

05/02/2021

24 tết.....

Thoắt cái 1 năm nữa lại sắp khép lại, một năm của nhiều cái "lần đầu tiên" khiến mình nhiều lần sỉu up sỉu down với nó: lần đầu tiên đi làm, lần đầu tiên 20 mấy Tết vẫn chưa được về nhà....

Bình thường sáng ngủ dậy, đi làm về quanh đâu quẩn lại cũng 10 mấy đứa em, người bạn, người chị, tiếng cười giỡn, tiếng la làng la xóm của 2 đứa em nằm trong góc, tiếng đánh bài của bọn nó lúc 1h 2h sáng những ngày sắp về,.... nhiều lúc nghe cũng bực bội vì đi làm về mệt rùi mà bọn nó còn không chịu cho mình nghỉ ngơi, quạo, tuk. Vậy mà mấy hnay, sáng thức dậy việc đầu tiên là ngó qua ngó lại xem còn ai không, ờ thi còn mỗi mình mình... chạnh lòng, không hiểu sao mình còn ở Sg này nữa....

Hôm qua mình mới vừa nghe Soeur chia sẻ về sự kiêu ngạo và lòng khiêm nhường... Ấy thế mà cớ nào hôm nay lại lọt tỏm nga...
15/01/2021

Hôm qua mình mới vừa nghe Soeur chia sẻ về sự kiêu ngạo và lòng khiêm nhường... Ấy thế mà cớ nào hôm nay lại lọt tỏm ngay cái tình huống trớ trêu sự kiêu ngạo cứ ngoi ngút trong lòng mình, nhưng mà may quá, vẫn còn nhớ lời sr dặn dò, kiềm ngay cái sự xấu xa ấy xuống,"Mình là Con Chúa, phải sống khiêm nhường....

Ước mong rằng bản thân mình lúc nào cũng ghim mạnh về lòng khiêm nhường trong cuộc sống thị phi này. Lắm lúc mình bất bình đó, lắm lúc mình cứ kiêu ngạo đó nhưng... hãy nhớ đến Chúa, hãy nhớ mình là con cái Chúa mà hành xử thật tốt.... mọi thứ ắt sẽ okkk

17/12/2020

Một cú lừa..

Sự thay đổi của bản thân đúng là một cú lừa lớn nhất trong lịch sử?

Có khi nào bạn tự nhìn lại bản thân mình những ngày tháng trước và rồi chỉ biết ngậm ngùi một câu:"à thì ra mình đã từng như thế"

Mình của hiện tại của thật sự đang đúng là mình không?

05/07/2020

"EACH HAS ITS OWN PERKS"

BẠN ĐÃ BAO GIỜ HỐI HẬN VÌ PHẢI ĐÁNH ĐỔI MỘT THỨ GÌ ĐÓ?

SỰ ĐÁNH ĐỔI chưa bao giờ là dễ dàng, nhưng nó lại luôn tồn tại trong từng ngóc ngách, từng giây phút bạn còn tồn tại trong cuộc sống này. Chúng ta sinh ra giống nhau ở chỗ đều có cùng mỗi quỹ đạo thời gian (một ngày 24 giờ), nhưng sự khác biệt lại nằm ở chỗ bạn đang tiêu sài khoảng thời gian ấy để làm gì và cho mục đích gì.
Sự đánh đổi được nhắc đến ở đây được hiểu như sau: Khi bạn đang làm một việc, đồng nghĩa với việc bạn đang đánh đổi từ bỏ không làm những việc khác (một cách hiểu khác trong Kinh tế vi mô thì những việc làm như thế được gọi là Chi phí cơ hội). Tôi nhận ra điều này một cách rõ ràng hơn bao giờ hết khi tôi bước chân vào trường đại học: Tất nhiên, việc học chính ở trường luôn được ưu tiên hàng đầu, nhưng thời gian còn lại, hoặc tôi chọn tham gia các câu lạc bộ, hội nhóm, hoặc tôi chọn việc đi làm thêm. Và cuối, cái khao khát kiếm được nhiều tiền để không phải phụ thuộc vào ba mẹ đã chiến thắng trong tôi, tôi chọn đi làm thêm. Nhưng theo một cách nào đó, bây giờ khi nhìn lại, tôi lại có chút dằn vặt với cái suy nghĩ chưa chín chắn của mình ngày đó, và rồi hiện lên hai chữ: HỐI HẬN - tôi hối hận vì sao mình lại lãng phí thời gian, vì thấy các bạn cùng lớp tham gia câu lạc bộ, có được thêm nhiều kỹ năng, mạnh dạn, tự tin hơn tôi rất nhiều. Tôi lại tiếp tục đánh đổi thêm một khoảng thời gian suy nghĩ lại về những điều mình đã làm, đã học được trước khi bắt đầu làm một chiếc CV đầu đời cho công việc thực tập....

Thêm một sự đánh đổi khác.....
Ngay lúc này, tại thời điểm tôi đang viết những dòng này cũng đồng nghĩa tôi đang đánh đổi thời gian cho những công việc khác như: học tiếng anh, đọc sách, hay chỉ đơn giản là cắm mắt vào điện thoại lướt facebook, chatchit với bạn bè. Tôi sẽ không đánh giá là việc đánh đổi tôi đang làm có mang lại lợi ích gì sau này cho tôi không, nhưng ít nhất, đây là việc mà tôi muốn làm bây giờ. Trước đây, tôi đã từng nghĩ rằng việc viết những bài như thế này thật vô nghĩa, tốn thời gian, đã vậy còn biết bao nhiêu bài tập tôi chưa làm xong, nằm lướt facebook một chút vui hơn nhiều, não sẽ không phải "hoạt động" quá nhiều nữa. Nhưng bây giờ, viết vài dòng về những mối bận tâm, khúc mắt chưa giải quyết được hay những điều mà tôi vừa mới tìm ra chân lý đúng đắn hơn cho suy nghĩ trước đây của mình thật sự giúp tôi "let me hair down" rất nhiều. Tôi nhận ra rằng dường như tôi đang thay đổi suy nghĩ của mình một cách vô ý thức, có thể theo hướng tích cực hơn, hoặc "tiêu cực" hơn vì đã chiều chuộng cho chính bản thân tôi hơn. Tôi chiều chuộng nó bằng cách tôn trọng những niềm vui thật sự tự bên trong, từ bỏ những thói quen xấu gây hại cho sức khỏe, và trau dồi những kiến thức, kỹ năng cần thiết để nó không còn phải tự ti và chán nản, bi quan với cuộc sống thêm một lần nào nữa.

Bàn một chút về nguyên nhân của sự thay đổi này...
Có bao giờ bạn tự hỏi tại sao chúng ta phải đến trường học, rồi phải thi cử, rồi mới được đi làm? Không phải tự nhiên mà đến 6 tuổi bạn phải vào lớp 1, rồi 18 tuổi bước chân vào trường đại học, rồi phải tốt nghiệp thì ra trường mới có việc làm. Tôi đã từng đọc ở đâu đó: "Mỗi độ tuổi đều có có những nhiệm vụ riêng" -"EACH HAS ITS OWN PERKS". Không ai từ khi sinh ra đã có thể tự đi kiếm việc làm, kiến thức tự có trong đầu, nó là cả một quá trình. Và việc đánh đổi của tôi tại thời điểm bây giờ không còn giống như trước đây nữa một phần là do nhiệm vụ của tôi bây giờ đã thay đổi. Khi còn là một học sinh ở trường cấp 3, nhiệm vụ của tôi chỉ là học, đạt được những thành tích cao cho ba mẹ tự hào, nhưng khi tôi là một sinh viên sắp bước vào môi trường làm việc, thì nhiệm vụ của tôi sẽ thiên nhiều về việc tìm kiểu, tích lũy kinh nghiệm, kiến thức cho bản thân để tìm được một công việc mà mỗi buổi sáng khi mở mắt ra, tôi cảm thấy vui tươi với cuộc sống này.

Trên hết thảy mọi nhiệm vụ do "độ tuổi quy định" ấy, thì điều cao cả hơn đó là dù nhiệm vụ gì thì tôi cũng phải sống hết mình, làm hết mức với nó, để rồi khi mà nhìn lại tôi sẽ không cảm thấy hối hận như trước đây nữa.

ĐỪNG tự ép buộc bản thân vào những điều phi thường "phi thường".
ĐỪNG so sánh một cách khập khiễng với người khác.

Thay vào đó,
HÃY tôn trọng với những sự đánh đổi mà bản thân đã quyết định bằng cách nỗ lực với hiện tại.
HÃY tìm ra những sở thích tiềm ẩn bên trong, tìm ra niềm vui của cuộc sống này, và cuối cùng là - MAKE IT BETTER.

0 5 - 0 7 - 2 0 2 0
Hm

"Tại vì tôi không xinh đẹp nên tôi không có người yêu?"🖤Bạn có bao giờ tự đặt ra cho mình những câu khẳng định một cách ...
10/06/2020

"Tại vì tôi không xinh đẹp nên tôi không có người yêu?"🖤

Bạn có bao giờ tự đặt ra cho mình những câu khẳng định một cách chắc nịch theo cặp phạm trù NGUYÊN NHÂN - KẾT QUẢ, đại loại như: Tại vì tôi không xinh đẹp nên tôi không có người yêu, Tại vì tôi ở miền quê nên sẽ không giỏi, tự tin bằng các bạn ở thành phố, hay Tại vì gia đình tôi thế này, thế kia nên tôi không thể thành công?

Cuộc sống của chúng ta đôi lần đã gặp phải các tình huống phải giải thích nguyên nhân cho cái kết quả hiện tại. Theo Triết học Mác - Lenin (thật ra thì tôi không nghiên cứu sâu về Triết học này nên chỉ dám mạo muội trích một ý nhỏ từ những gì tôi học được trên Giảng đường đại học và đưa nó vào những hiện tượng tôi đang gặp phải trong cuộc sống): "Nguyên nhân sinh ra kết quả rất phức tạp, bởi vì nó còn phụ thuộc vào nhiều điều kiện và hoàn cảnh khác nhau. Một kết quả có thể do nhiều nguyên nhân sinh ra.", lý thuyết nghe có vẻ thật đơn giản, nhưng thực tế thì chúng ta đã thật sự hiểu rõ mối liên hệ của cặp phạm trù này trong các tình huống của cuộc sống này chưa? Hay chỉ là đang mượn tạm một cái cớ "không mấy liên quan" để biện minh cho cái điều mình không muốn chấp nhận ở hiện tại.

Tôi chia sẻ một chút về câu chuyện của bản thân trước khi đút kết lại những điều ở phía trên: Tôi đã từng rơi vào trạng thái "sống theo quan điểm của người khác" mà không hề nhận ra giá trị thật sự của bản thân mình. Tôi luôn không tự đưa ra ý kiến của mình trước bất kỳ một vấn đề gì trong cuộc sống, nói cách đúng hơn là tôi không chưa từng dành thời gian để suy nghĩ cho cái chính kiến riêng của bản thân mình. Tôi sợ bị người khác đánh giá mình sai, chê bai quan điểm của tôi. Tôi không có một sở thích gì đặc biệt, điều mà khiến tôi rất khổ sở trong một thời gian dài tự trách mình và cuối cùng rút ra cái "triết lý" vớ vẩn: "Tại vì tôi ở miền quê, nhà không có điều kiện, không được học vẽ, học đàn, học bơi,... nên tôi không biết tôi thích gì là điều hiển nhiên", hay " Tại vì mẹ tôi thường nói:"người ta sao thì mình vậy" nên tôi mới bị sống theo kiểu hạ thấp tính cá nhân trong con người mình như thế, ". Những câu đại loại như thế liên tục nhảy dựng lên trong đầu tôi để giải thích cho cái thực tại chán ghét là: TÔI ĐANG SỐNG VÌ NGƯỜI KHÁC.

Tôi đã cho những điều này là nghiễm nhiên đúng và tất nhiên, tôi không thể thay đổi được điều gì. Cho đến khi tôi quyển sách "Dám bị ghét" - tường thuật những buổi nói chuyện giữa một nhà triết gia và một cậu thanh niên về thuyết cá nhân và sự "phân chia nhiệm vụ" trong quan điểm của nhà Triết học Adler. Sự "phân chia nhiệm vụ" ở đây muốn nói rằng: con người trong cuộc sống, hay trong một tình huống cụ thể đều có nhiệm vụ riêng của mỗi người, không ai giống ai. Tôi lấy ví dụ: trong một buổi thảo luận nhóm để giải bài tập trên lớp, "nhiệm vụ" của tôi là đưa ra quan điểm, ý kiến riêng của bản thân về việc phân tích, mổ xẻ để tìm cách giải cho bài tập, nhưng khi đó, tôi lại ôm đồm luôn cả nhiệm vụ của người khác "tự đánh giá quan điểm của tôi", ý tôi muốn nói ở đây là tôi đang tự lo sợ người khác chê bai quan điểm của mình, dẫn đến việc tôi không dám nói ra bất cứ điều gì. Và rồi sự lo sợ lại được tôi một lần nữa giải thích :"Vì tôi ở quê, kiến thức không sâu rộng bằng các bạn, nên nêu ra ý kiến chỉ khiến mọi người chê cười".

Thuyết nguyên nhân - kết quả quả thật đã được tôi vận dụng một cách rất "triệt để" trong cuộc sống, nhưng bản chất thì lại là, tôi luôn kiếm một cái nguyên nhân nào đó, vốn dĩ không hề tác động hay liên quan để giải thích cho kết quả mà tôi nhận được. Nguyên nhân của việc "tôi không có sở thích" là do "tôi chưa tìm ra được hoặc tôi chưa tự tìm hiểu kỹ về bản thân" chứ không phải là do "tôi ở miền quê", nguyên nhân của việc "tôi không nói ra ý kiến" vì "tôi chưa tìm hiểu kỹ bìa tập, chưa suy nghĩ cách giải cho nó" chứ phải vì " trình độ tôi không bằng các bạn trong nhóm".

Bài học mà tôi rút ra được đó là: kết quả mà tôi đang có ở hiện tại, hoàn toàn là do tôi tự quyết định. Do vậy, bài viết này chỉ nhằm mục đích chia sẻ quan điểm cá nhân rằng: nếu như ai trong chúng ta đang cố đổ lỗi cho hoàn cảnh về sự thất bại của bản thân thì hãy dừng lại, hãy thật sự nhìn nhận nguyên nhân của vấn đề vì nếu chúng ta không tự sống một cuộc sống của chính mình, thì cũng đừng mong mỏi người khác sẽ quan tâm cuộc sống của chính bạn theo cách mà bạn muốn.

Hm
1 0 - 0 6 - 2 0 2 0 ❤

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Một chút tâm sự+ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share