09/02/2024
Một mình cùng người khác.
Ai đó hỏi một thiền sư, 'Phép màu lớn nhất trên thế giới này là gì?'
Thầy đáp, 'Ta đang ngồi đây một mình với ta.'
Đây là phép màu vĩ đại nhất. Ở một mình là thành tựu lớn lao nhất.
Người ta bao giờ cũng cảm thấy nhu cầu về người khác, bởi vì cái gì đó bị thiếu bên trong chúng ta.
Không có người khác chúng ta không biết mình là ai, chúng ta mất đi cá tính của mình.
Người khác trở thành tấm gương và chúng ta có thể nhìn khuôn mặt của mình trong đó.
Ở cùng người khác, mọi sự là rõ ràng, được xác định. Chúng ta biết mình là ai, biết tên, biết tuổi, chúng ta biết hình dạng, chúng ta biết đàn ông hay đàn bà.
Làm sao bạn xác định bản thân mình?
Sâu bên dưới có vực thẳm... không xác định được. Có vực thẳm... trống rỗng.
Bạn bắt đầu hội nhập vào trong điều đó. Điều đó tạo ra nỗi sợ. Bạn trở nên hoảng sợ.
Bạn muốn chạy xô tới người khác. Người khác giúp cho bạn vẫn còn ở ngoài.
Khi không có ai bạn đơn giản bị bỏ lại với sự trống rỗng của mình.
Nó có vẻ giống như sự trống rỗng khi bạn bước vào, nhưng một khi bạn đã đi vào trong nó thì lại có chính sự tràn đầy của hiện hữu, sự hoàn thành, sự nở hoa, đỉnh cao nhất.
Không ai muốn một mình cả. Nỗi sợ lớn nhất trên thế giới là bị bỏ lại một mình.
Mọi người đều làm cả nghìn lẻ một thứ chỉ để không bị bỏ lại một mình.
Hãy thử điều đó đi, để có cảm giác ấy. Thỉnh thoảng hãy ngồi một mình. Hãy nhớ, khi
hạnh phúc của bạn phụ thuộc vào người khác, thì bất hạnh của bạn cũng sẽ phụ thuộc
vào người khác.
Hãy quay về nhà. Và con đường là: bạn sẽ phải chịu đựng sự cô đơn trước hết.
Hãy chịu đựng nó, hãy đi qua nó,
Việc chịu đựng sự đơn độc này chính là việc trả giá cho nó. Bạn sẽ được lợi vô cùng.