31/12/2025
https://www.facebook.com/share/p/17uqAA4m47/?mibextid=wwXIfr
BÁN CẢ MỘT ĐỜI Ở CHỢ AN ĐÔNG – CHỢ LỚN, GIỜ CHỌN TRẢ SẠP VÌ ...
Tôi gặp người dì vào một buổi chiều muộn ở khu chợ sỉ.
Không phải trong sạp hàng sầm uất quen thuộc nữa, mà là lúc dì đang gói lại những thùng hàng cuối cùng, tháo tấm bảng hiệu đã treo suốt mấy chục năm.
Sạp của dì nằm ở lối đi nối qua khu Chợ Lớn,
chỗ người ta vẫn nói: Bán không giàu, nhưng chắc bữa cơm tối. Dì bán ở đó hơn hai mươi năm, từ thời chợ còn chưa sửa,
thời tiểu thương vẫn tính sổ bằng cuốn tập nhỏ và niềm tin.
Tôi hỏi:
“Dì không ráng qua Tết cho đỡ xót sao?”
Dì cười, Ráng nữa để làm gì con? Ở chợ này, bán vẫn bán được.Nhưng bán xong là sợ.
Dì nói, cái làm dì mệt không chỉ là tiền thuê sạp, Tiền mặt bằng tăng, phí bốc dỡ tăng, hàng nhập cũng tăng.
Những thứ đó dì chịu được. Nhưng từ ngày nghe chuyện thay đổi cách tính thuế, kê khai, hóa đơn, dì bắt đầu mất ngủ.
“Dì quen làm buôn ở Chợ Lớn, sổ sách nằm trong đầu, mối quen, hàng quen, có hóa đơn thì có, không thì thôi. Giờ phải chứng minh từng đồng chi phí…Dì không biết bắt đầu từ đâu.”
Dì nói một câu mà tôi nghe xong thấy nghèn nghẹn: Không phải dì sợ đóng thuế.Dì sợ làm sai mà không biết mình sai chỗ nào.”
Rồi dì chọn cách ít rủi ro nhất: Trả sạp.
Tôi nghe xong, không biết nên mừng vì đỡ lo, hay buồn vì thêm một tiểu thương rời chợ.
Người ta hay nói:
“Thị trường đang thanh lọc.” Nhưng ở An Đông – Chợ Lớn lúc này, những người rời đi…không phải vì họ làm ăn không tốt.
Mà vì:
– Rủi ro lớn hơn sức chịu đựng
– Luật thay đổi nhanh hơn khả năng thích nghi
– Cả đời buôn bán, nhưng không kịp học… cách làm kế toán
Cái buồn của thời này là: Không phải người yếu bị loại. Mà là những người đã gìn giữ linh hồn của một khu chợ âm thầm rút lui.
Không ồn ào.
Không lời than.
Chỉ lặng lẽ đóng cửa trước Tết.
Và H.A tự hỏi:
Nếu những người buôn hơn hai mươi năm ở lâu đời còn phải bỏ cuộc…Thì những người mới bắt đầu sẽ bước tiếp bằng cách nào?
Nguồn: Huệ An Cổ