01/12/2023
Tâm lý và ý tưởng tuy vô hình nhưng lại có thể chuyển đổi những cái hữu hình của môi trường vật lý ( sự chuyển đổi ở đây cũng có giới hạn nhất định ở một ngưỡng nào đó mà ý chí con người [thể hiện ở môi trường tâm lý và môi trường ý tưởng] rất khó hoặc không thể vượt qua). Những trạng thái tâm lý, những ý tưởng đơn lẻ, vốn dĩ là những thực thể trong môi trường tâm lý và môi trường ý tưởng, nhưng đối với môi trường vật lý, chúng chỉ là những yếu tố ảo. Tuy nhiên, khi chúng (những trạng thái tâm lý, những ý tưởng đơn lẻ) có tác động làm chuyển biến, làm thay đổi ít nhiều đến môi trường vật lý, thì chúng không còn là “ảo” nữa, chúng đã trở thành những yếu tố “thực”, có khả năng đánh đố và đánh lừa người quan sát. Một trạng thái tâm lý nào đó, một ý tưởng nào đó, nếu chỉ đơn thuần trong tâm lý cá nhân, trên lý thuyết, trong sách vở, có thể còn là ảo, nhưng một khi những thực thể ảo nầy được nhiều cá nhân, cộng đồng đồng tình, chấp nhận, tin tưởng, chia sẻ, thì khi đó nó sẽ không còn là ảo, mà đã chuyển hóa thành “thực”, có khả năng tạo ra cảm xúc đủ mạnh để kích hoạt cho hành động. Nếu như đến một lúc nào đó, cá nhân, cộng đồng không còn đồng tình và chấp nhận, không còn tin tưởng và chia sẻ, thì khi đó nó sẽ không còn là thực nữa, không còn có khả năng tạo ra cảm xúc và kích hoạt cho hành động nữa, thì nó lại chuyển hóa trở lại thành “ảo” như lúc đầu.
Trong thực tế, tiến trình thực-ảo-thực-ảo có thể xảy ra với nhiều biến tướng phức tạp, khó lường, có thể ban đầu chỉ là “tương quan thực-ảo” để đánh đố người quan sát, dần dần chuyển sang thành “tương quan thực-hư”, khả năng đánh lừa càng nhiều hơn, càng khó nhận ra hơn. Bắt đầu với sự chuyển biến ở môi trường tâm lý, hai môi trường vật lý, ý tưởng dần dần sẽ có sự chuyển biến nhất định. Hệ luận ở đây là trong cả ba môi trường (vật lý-tâm lý-ý tưởng), một “nhân tốt” ở môi trường nầy “đồng thời” cũng vừa là “duyên tốt” đối với hai môi trường kia, và ngược lại.