03/12/2014
Chào các bạn!
Hôm nay chủ đề mà tôi muốn chia sẻ với các bạn là SỰ HIỆU QUẢ.
Theo một nghiên cứu về SỰ HIỆU QUẢ trong công việc, thì KIẾN THỨC mà các bạn học trên trường chỉ chiếm 15%, còn KỸ NĂNG làm việc chiếm tới 85%.
Tôi xin kể với các bạn 1 câu chuyện nói về SỰ HIỆU QUẢ.
Note: Nếu bạn sợ đọc dài thì đừng nên đọc nhé, vì câu chuyện đã dài, giá trị mà tôi muốn rút ra từ câu chuyện còn dài hơn.
Và bạn có phải một người biết NHẪN ?
*****************
[Câu chuyện:]
Có một chàng thanh niên sống trong 1 bản làng nọ, anh ta rất đam mê với công việc điêu khắc gỗ. Anh ta có thể điêu khắc, trạm trổ tất cả những họa tiết mà anh ta muốn từ một khúc gỗ nào đó.
Đến năm 22 tuổi, anh ta đem lòng yêu một cô gái cùng làng, và hứa sẽ xây dựng cho cô gái một ngôi nhà bằng gỗ đẹp nhất, với những hoa văn tinh tế nhất bằng chính tài năng và công sức của anh ta.
Và để có được gỗ xây nhà thì anh ta phải làm gì?
Anh ta phải lên rừng cưa gỗ. Và để xây dựng một ngôi nhà bằng gỗ thì đòi hỏi cần rất nhiều gỗ. Và anh ta ngày đêm miệt mài cưa-kéo-cưa-kéo-cưa kéo để có đủ số gỗ xây nhà.
Một ngày nọ, già làng đi qua và nhìn thấy anh ta làm việc hăng say quá, mới tiến đến để xem anh ta đang làm gì. Nhìn chàng thanh niên làm việc một lúc, người già làng mới nói với anh ta: " Anh bạn trẻ, lưỡi cưa của anh không còn sắc bén nữa rồi, hãy dừng lại và mài sắc nó mới có thể cưa được nhanh hơn".
Chàng thanh niên ngước mặt lên nhìn già làng, tay vừa cưa vừa nói: "Không được đâu già làng ơi, tôi đang cần rất nhiều gỗ để xây nhà, tôi phải tranh thủ dành thật nhiều thời gian để cưa mới có nhiều gỗ được, lưỡi cưa vẫn còn sài tốt lắm".
Người già làng nhìn anh ta, lắc đầu rồi bỏ đi.
Rồi một ngày, hai ngày, rồi một tuần trôi qua, và anh ta vẫn tiếp tục cưa như vậy. Anh ta bắt đầu cảm nhận được sức nặng đè nén lên đôi tay anh ta, và một ngày anh ta chỉ cưa được một nửa số gỗ của những ngày đầu.
Và con số đó cứ giảm dần, giảm dần.
Cho đến khi thấy mình không còn kéo cưa được nữa, anh ta ngồi buồn bã, thất vọng, vì không biết đến bao giờ mới có đủ số gỗ để xây một căn nhà cho bạn gái mình. Trong lúc suy sụp, anh ta chợt nghĩ đến câu nói của già làng. Như chợt bừng tỉnh và đã hiểu ra vấn đề, chàng thanh niên vội chạy đi thay một cái lưỡi cưa mới để tiếp tục công việc. Và anh ta lại tiếp tục cưa-kéo-cưa-kéo để có đủ số gỗ còn lại.
Anh kéo nhẹ nhàng hơn, 1 ngày anh ta cưa được số gỗ gấp đôi những ngày bình thường. Và từ đó, cứ mỗi lúc nghỉ tay, anh lại dành ra 5-10 phút để mài sắc lại lưỡi cưa đó.
Sau 1 tháng, anh ta đã có đủ số gỗ xây nhà. Anh ta ngày đêm làm, làm, làm... bằng chính tài năng và niềm đam mê của mình, với mục tiêu xây cho bạn gái mình một căn nhà, và anh ta đã hoàn thành căn nhà đó trong 6 tháng tiếp theo.
Cô gái đồng ý làm bạn đời của anh ta, cô hạnh phúc vì có được 1 người chồng tài hoa, kiên trì, nhiệt huyết và vì cô dám làm tất cả, và 2 người sống với nhau 1 cuộc sống hạnh phúc, con cháu đầy đàn chạy loăng quăng, đủ 2 đội banh luôn các bạn.:)
Câu chuyện đến đây kết thúc.
**********************************
Qua câu chuyện này, mình muốn rút ra cho các bạn 3 bài học:
1. Trong quá trình chinh phục mục tiêu và thực hiện đam mê của mình, đôi lúc cũng cần làm những việc mà mình không thích. Chàng trai đam mê điêu khắc, nhưng anh ta đâu có yêu thích việc cưa gỗ?
Nhưng anh ta biết mình phải làm công việc đó, để thực hiện mục tiêu xây nhà cho bạn gái của mình.
Trên con đường chinh phục mục tiêu của mỗi người cũng thế, chắc chắn sẽ có rất nhiều việc mình không muốn làm, nhưng nếu nó là công cụ tốt nhất mà mình có thể chạm tới để thực hiện mục tiêu, dĩ nhiên cũng cần đảm bảo trong phạm vi đạo đức, thì theo các bạn chúng ta có làm không?
Đó là bài học thứ nhất.
2. Chăm chỉ và nhiệt huyết thôi chưa đủ, chúng ta cần khiêm tốn học hỏi những người đi trước, liên tục nâng cấp bản thân, và đôi lúc cần lùi lại một bước và có cái nhìn tổng quan hơn, xem cách làm của mình có đang thực sự hiệu quả hay không.
Trong câu chuyện, người già làng là người rất có kinh nghiệm trong việc cưa gỗ, ông biết chàng thanh niên đang dùng một lưỡi cưa ko sắc bén, cần phải mài sắc lại lưỡi cưa thì mới đem lại hiệu quả cao trong công việc.
Nhưng chàng thanh niên lại ko nghe lời khuyên đó, và nghĩ muốn có được nhiều gỗ thì phải dành thật nhiều, thật nhiều thời gian để....cưa gỗ. Và nó có đem lại hiệu quả cao không? Không!
Và trong cuộc sống của chúng ta cũng thế, KỸ NĂNG chiếm một phần rất lớn trong KẾT QUẢ. Lưỡi cưa trong câu chuyện đại diện cho KỸ NĂNG của mỗi người, và chàng thanh niên đại diện cho cái TÔI làm chúng ta luôn thấy tự mãn ít lắng nghe.
Đôi khi vì cái tôi quá lớn, chúng ta luôn tự tin rằng mình đang đúng, chúng ta bỏ qua những lời khuyên từ những người đi trước, và luôn tranh luận bảo vệ quan điểm của mình. Chính điều đó làm chúng ta không chiếm được cảm tình của những người đi trước, làm họ không muốn chỉ dạy lại chúng ta.
Đó là bài học thứ 2: Khiêm tốn học hỏi, Không ngừng trau dồi bản thân và biết mình đang ở đâu.
3. Cần xác định rõ ràng đâu là CÔNG CỤ, và đâu mới là ĐÍCH ĐẾN thực sự.
Trong câu chuyện, ĐÍCH ĐẾN cuối cùng của chàng trai không phải là xây một căn nhà thật đẹp, cũng không phải muốn người ta trầm trồ khen ngợi những văn hoa được khắc trên ngôi nhà, mà ĐÍCH ĐẾN của chàng trai: là cuộc sống hạnh phúc với cô gái, với người mà anh ta yêu thương.
Trong cuộc sống của chính bạn, khi bạn chết đi, tiền của bạn người khác sẽ tiêu sài, nhà của bạn người khác sẽ ở, quần áo của bạn sẽ trở thành những tấm vải rách. Và điều duy nhất còn lại, đó là cuốn nhật ký hành trình cuộc đời bạn, và những câu chuyện mà những người thân hay những người xung quanh nói về bạn.
Vậy tiền, nhà, xe, chức vụ,.. có phải là ĐÍCH ĐẾN thực sự của bạn, hay nó chỉ là 1 CÔNG CỤ mà bấy lâu nay bạn vẫn lầm tưởng là ĐÍCH ĐẾN?
Suy ngẫm và tìm ra cho mình một ĐÍCH ĐẾN thực sự nhé các bạn.!
Cảm ơn các bạn đã chú ý theo dõi!