Thạc sỹ Nguyễn Phi Hùng

Thạc sỹ Nguyễn Phi Hùng Nhân sinh quan, xã hội quan
ĐÀO TẠO - HỢP TÁC - ĐẦU TƯ

PHẬT DẠY: YÊU ĐÚNG là khi tình yêu không sinh từ thiếu thốn mà từ sự đầy đủ nội tâm. Ta đến với nhau trong tỉnh thức, kh...
07/02/2026

PHẬT DẠY: YÊU ĐÚNG
là khi tình yêu không sinh từ thiếu thốn mà từ sự đầy đủ nội tâm.

Ta đến với nhau trong tỉnh thức, không bám víu, không đòi hỏi người kia phải lấp khoảng trống hay chữa lành vết thương của mình.

Yêu là tôn trọng tự do, giữ chánh ngữ, chánh hạnh; là cùng nhau sống tử tế, cùng đi trên con đường thiện lành.

Khi còn duyên thì trân quý, khi hết duyên thì buông trong bình an, không oán trách, không níu kéo.

Tình yêu ấy không làm khổ mình, không làm khổ người, và vì vậy, tự nó đã là một pháp tu.

05/02/2026

Không ai làm bạn đời để cứu người,
bạn đời để cùng sống, không để vá.

CHÀO THÁNG 2 VỚI TỔNG QUAN KẾ HOẠCH CTY THỊNH PHÚ 1. Ra hàng để lấy tiền mặt, hạn chế tín dụng 2. Doanh số thường sụt g...
02/02/2026

CHÀO THÁNG 2 VỚI TỔNG QUAN KẾ HOẠCH CTY THỊNH PHÚ

1. Ra hàng để lấy tiền mặt, hạn chế tín dụng
2. Doanh số thường sụt giảm
3. Kinh tế Việt Nam nghỉ Tết, nhưng thế giới thì không
4. Tâm lý: Khai xuân, dòng tiền "lì xì" đầu năm với khối ngân hàng, doanh nghiệp nhà nước, bán lẻ tiêu dùng...

“TRỐNG → NHẬN RA TRỐNG (KHÔNG LẤP VỘI)”: Phật học không phải là bệnh. Phật gọi đây là thọ xả: Không vui; Không buồn; Khô...
14/01/2026

“TRỐNG → NHẬN RA TRỐNG (KHÔNG LẤP VỘI)”: Phật học không phải là bệnh. Phật gọi đây là thọ xả: Không vui; Không buồn; Không hưng phấn; Không sụp... Đây là trạng thái trung tính của tâm, rất thường gặp khi: Mệt lâu ngày; Vừa buông một chấp; Không còn bị kéo bởi ham – ghét... Nó không nguy hiểm, chỉ lạ với người quen sống bằng cảm xúc mạnh.

Vì sao bản năng muốn “lấp ngay”: Vì tâm sợ: "Không vui = có vấn đề”; "Không cảm xúc = mất ý nghĩa”; "Không lấp = sẽ rơi”... Nhưng Phật nói: Trống không phải là hố sâu, trống là khoảng nghỉ... Khi lấp vội (bằng tiền, ăn uống, s*x, mạng xã hội, công việc, drama…): Tâm không được hồi phục, trống trở thành chai

“Nhận ra trống” không phải ngồi thiền cao siêu. Chỉ là: À, giờ tâm không có gì nổi bật; À, mình đang không thấy vui; À, mình đang ở trạng thái trung gian... Chỉ biết – không sửa – không phán. Phật gọi đây là: Chánh niệm với thọ xả

Điều gì xảy ra nếu không lấp vội: Ba khả năng (đều tốt):
🙏Trống tan tự nhiên
→ tâm tự hồi sinh, rất nhẹ
🙏🙏Trống mở thành tĩnh
→ lần đầu cảm nhận an mà không cần vui
🙏🙏🙏Trống lộ ra nỗi đau sâu hơn
→ để được thấy và hiểu, không phải để né
Cả ba đều là đường tu, không có đường nào sai.

Cách ở với “trống” cho người sống đời thường: Vẫn ăn, ngủ, làm việc; Không đòi “phải thấy gì”; Không tìm động lực; Không tự trách
Phật dạy: "Giờ tâm đang nghỉ. Ta cho phép.”

Đức Phật dạy. Đừng trú trong quá khứ, đừng mơ về tương lai, hãy an trú nơi hiện tại — vì chỉ ở đây, sự sống mới thật sự ...
11/01/2026

Đức Phật dạy. Đừng trú trong quá khứ, đừng mơ về tương lai, hãy an trú nơi hiện tại — vì chỉ ở đây, sự sống mới thật sự đang diễn ra.

Khi ta sống với ngày hôm qua:

Ta mang theo tiếc nuối

Ta nuôi lớn tổn thương

Ta tự trói mình bằng những câu chuyện cũ

Trong khi đó, hiện tại vẫn đang trao cho ta đủ điều để bình an:

Hơi thở vẫn còn

Thân vẫn lành

Trời vẫn xanh

Người trước mặt vẫn còn đó

🙏🙏🙏 Phật học:

Thở và biết mình đang thở

Ăn và biết mình đang ăn

Nói và biết mình đang nói

Thương và biết mình đang thương

“Làm sao để THÍCH hơn?” → PHẬT DẠY là tham ái. Khi ta hỏi: Làm sao để thích hơn để sống với ai đó? Thì thực chất là tâm ...
10/01/2026

“Làm sao để THÍCH hơn?” → PHẬT DẠY là tham ái. Khi ta hỏi: Làm sao để thích hơn để sống với ai đó? Thì thực chất là tâm đang tìm cách nuôi lớn cảm xúc, bám víu, kỳ vọng. Trong Phật pháp: Ái dục → gốc của khổ. Muốn người kia phải “đủ dễ thương”, “đủ làm mình hạnh phúc” Dễ dẫn đến: thất vọng – kiểm soát – ghen – sợ mất. Càng cần “thích”, càng dễ khổ.

“Tại sao ta cần THÍCH đến thế?” → đây là con đường tỉnh thức. Khi ta quay lại hỏi: Vì sao mình cần cảm giác này? Nếu không có nó, mình còn là mình không? Lúc này, ta đang thực hành: Chánh niệm, Quán chiếu nguyên nhân của khổ (Tứ Diệu Đế). Thấy rõ: Ta không cần người kia. Ta đang cần một cảm giác an toàn, được công nhận, được lấp đầy. Đức Phật dạy: Từ ái mà sinh khổ, lo, sợ.

Khi đã thấy rõ, tình cảm sẽ chuyển hóa, Khi bạn hiểu được: Mình không cần “thích hơn”. Mình chỉ cần thấy rõ tâm mình đang vận hành. Thì điều kỳ lạ xảy ra: Bạn vẫn có thể thương ai đó, Nhưng không còn bám, Không còn sợ mất, Không còn đánh đổi bản thân để giữ một mối quan hệ, Đó là: Từ bi, không phải ái dục. Tỉnh thức, không phải lệ thuộc

Phật dạy: tiền thuộc về tư cụ sinh tồn. Với nhiều người, nó đại diện cho:Sự an ổn của thân (không đói, không bị dồn)Sự a...
07/01/2026

Phật dạy: tiền thuộc về tư cụ sinh tồn. Với nhiều người, nó đại diện cho:

Sự an ổn của thân (không đói, không bị dồn)

Sự an ổn của tâm (bớt sợ tương lai)

Sự có chỗ dựa (không bị bỏ rơi)

Nên khi có tiền: Tâm bớt phòng thủ → sân lắng → dễ chịu

Khi không có tiền: Tâm kích hoạt sinh tồn → sân nổi → kiểm soát → cáu

Không phải tham, mà là tâm sợ khổ.

🙏🙏🙏Phật gọi trạng thái này là: Úy (sợ hãi) + Ái an ổn

Sợ thiếu

Sợ bị bỏ

Sợ bất lực

Phật dạy: “Sợ hãi sinh từ chỗ không thấy đủ.”

Không thấy đủ ở đây không phải đủ tiền, mà là không thấy mình có thể tự nương.

Vì sao tiền làm “tâm sân hạ cảnh giác”?

Vì tiền đóng vai trò như một “nơi nương giả”.

Khi có: tâm tin: “Ta còn đường lui” Sân không cần trồi lên để bảo vệ

Khi không: Tâm tin: “Không ai đỡ ta” Sân bật lên như cơ chế gác cổng

🙏🙏🙏Phật nói: Sân không phải kẻ thù, sân là lính gác của nỗi sợ.

* Vấn đề không nằm ở tiền, mà ở chỗ nương

Phật không dạy: “Đừng cần tiền”
Phật dạy: đừng chỉ có một chỗ nương

Nếu chỉ có: Tiền = an toàn → tâm sẽ lệ thuộc

Khi có thêm: Chánh niệm

Khả năng chịu thiếu mà không hoảng

Tin vào năng lực sống của mình

→ tiền vẫn quan trọng, nhưng không còn điều khiển tâm.

🙏🙏🙏Phật học: Thấy rõ cơ chế: Mỗi lần căng vì tiền, chỉ cần nhận ra: “À, tâm đang sợ – không phải ta xấu.” Chỉ cần thấy, sân đã hạ một nửa.

Tạo “an ổn nhỏ” không bằng tiền

Ví dụ:

Một bữa ăn đơn giản nhưng đủ

Một khoản dự phòng nhỏ

Một kỹ năng sống biết mình không chết đói

Phật gọi đây là: Tri túc – biết thế nào là “đủ để không hoảng”

* Nuôi lại cảm giác “ta không đơn độc” Không phải bằng người khác, mà bằng tâm biết quay về nương chính mình.

🙏🙏🙏 “Dù không có đủ, ta vẫn còn hơi thở – còn tay – còn đường.”

* Không tự trách khi sân nổi

Vì: Người từng thiếu mà không sân → không phải thánh, mà là người chưa từng thiếu. Từ bi với mình là bước tu đầu tiên.

CHÀO THÁNG 1Tháng đầu tiên của năm mới doanh thu sẽ khó khăn nhẹ nhưng phục hồi nhanh từ các hợp đồng sẽ "về lại" tăng k...
05/01/2026

CHÀO THÁNG 1

Tháng đầu tiên của năm mới doanh thu sẽ khó khăn nhẹ nhưng phục hồi nhanh từ các hợp đồng sẽ "về lại" tăng khoảng 7% so với tháng trước từ các hợp đồng với DN đầu tư công, xuất khẩu, cùng với sự hỗ trợ của tín dụng.

Tác động từ sự kiện vĩ mô: có lợi cho các hợp đồng hàng không, vận tải, năng lượng và tiêu dùng, nhưng sẽ ảnh hưởng hợp đồng xuất khẩu, dệt may, thủy sản. Trong kịch bản xấu kéo dài sẽ "ảnh hưởng ngược", các hợp đồng sẽ khó khăn như trong giai đoạn khó khăn của năm trước.

Phật dạy: vui dựa trên bám víu = khổ được hoãn lại🙏🙏🙏 Niềm vui trở thành “thuốc giảm đau” cho nỗi trống rỗng bên trongTa...
03/01/2026

Phật dạy: vui dựa trên bám víu = khổ được hoãn lại

🙏🙏🙏 Niềm vui trở thành “thuốc giảm đau” cho nỗi trống rỗng bên trong

Ta muốn vui hơn — không phải vì cần niềm vui, mà vì ta không chịu nổi cảm giác trống trải, cô đơn, bất an. Khi nội tâm chưa vững, ta tìm thứ gì đó để che lấp: giải trí, mạng xã hội, tình cảm, mua sắm, ăn uống…

Nhưng che lấp khác với chữa lành — càng tìm, càng lệ thuộc.

🙏🙏🙏Tâm luôn bị điều kiện hóa: “Phải vui thì mới đáng sống”

Xã hội vô thức nhồi vào đầu ta: thành công = vui; thất bại = buồn; phải hạnh phúc ngay — nếu không là sai

Trong khi Phật dạy: Sống tỉnh thức — không chạy theo vui, cũng không sợ buồn.

Niềm vui chỉ là một trạng thái tâm, không phải mục đích tối hậu.

🙏🙏🙏 Niềm vui do tham ái sinh ra → luôn kèm hệ quả

Vui vì được khen ⇒ khổ khi bị chê
Vui vì có người thương ⇒ khổ khi mất
Vui vì được lợi ⇒ khổ khi thua

🙏🙏🙏 Điều ta thực sự cần không phải “vui hơn” — mà là “tự do hơn”

Khi tâm an ổn, dù vui hay buồn đều nhẹ.
Khi tâm dính mắc, dù có vui cũng bất an.
Thiền không giúp ta “luôn vui”. Thiền giúp ta không bị cảm xúc thống trị.

🙏🙏🙏 Hãy đổi câu hỏi:
❌ Làm sao để vui hơn?
✔️ Làm sao để thấy rõ tâm mình đang bị kéo đi bởi điều gì?

Ta sợ bị bỏ rơi?

Ta sợ vô nghĩa?

Ta sợ thua người khác?

Khi thấy rõ, sự dính mắc tự yếu đi — không cần cố quên, không cần tìm vui.

👉 Mỗi lần muốn tìm “niềm vui”, hãy dừng 1 phút và hỏi: “Hiện tại mình đang trốn tránh cảm giác gì?” Thực tập thiền chánh niệm 10–15 phút mỗi ngày. Giảm bớt các “niềm vui ảo”: lướt mạng, so sánh, khoe khoang. Nuôi dưỡng “niềm vui thật”: học hỏi, cống hiến, tử tế, khỏe mạnh, tỉnh thức.

CHÀO 20261. Rà soát các hợp đồng với: ngân hàng, công nghệ, hạ tầng, đầu tư công, công nghệ – chuyển đổi số, bán lẻ – ti...
01/01/2026

CHÀO 2026

1. Rà soát các hợp đồng với: ngân hàng, công nghệ, hạ tầng, đầu tư công, công nghệ – chuyển đổi số, bán lẻ – tiêu dùng

2. Sự phân hóa mạnh — không còn “nước lên các thuyền sẽ lên theo

3. Ưu tiên các hợp đồng có lợi nhuận thật, không ảnh hưởng bởi sự đánh bóng ảo

4. Thị trường biến động lớn, rủi ro bị giám sát, siết tín dụng

5. Lãi suất duy trì mức trung tính–thấp → hỗ trợ chiến lược trung, dài hạn

6. Các quỹ và nguồn vốn mới đóng vai trò quan trọng hơn trong kế hoạch kinh doanh

Cuối năm theo Phật học — không phải để chấm điểm “thành công – thất bại”, mà để nhìn lại nghiệp, tâm, và hướng sống. 1. ...
30/12/2025

Cuối năm theo Phật học — không phải để chấm điểm “thành công – thất bại”, mà để nhìn lại nghiệp, tâm, và hướng sống.

1. SỨC KHỎE – Thân là chỗ nương của tâm

Nhìn lại:

Thân năm nay được chăm hay bị dùng quá mức?

Có khi nào thân mệt mà tâm vẫn ép?

Có bệnh nào sinh từ lo, gồng, chịu đựng?

Phật dạy: “Thân không phải để khai thác, mà để nương nhờ.”

Tổng kết đúng Phật pháp không phải: Tôi có khỏe không? Mà là: Tôi có biết dừng khi thân cần dừng không?

🙏🙏🙏 Nếu năm nay bạn biết nghỉ dù còn việc. Biết lắng nghe thân dù chưa trọn vẹn. Đó là thiện nghiệp lớn.

2. CÔNG VIỆC – Nghiệp đang trổ, không phải để so

Nhìn lại:

Công việc có làm tâm bạn cứng hơn hay chín hơn?

Bạn làm vì sợ hay vì trách nhiệm tỉnh thức?

Có khi nào bạn làm đúng nhưng tâm đầy oán?

Phật dạy: “Nghiệp không nằm ở việc làm,
mà nằm ở tâm khi làm.”

Tổng kết: Không cần hỏi “tôi tiến bao xa”

Chỉ cần hỏi: Tôi có ít tạo khổ hơn cho mình và người khi làm việc không? Ít hơn năm trước → đang đi đúng đường

3. GIA ĐÌNH – Nơi nghiệp sâu nhất trổ

Nhìn lại:

Năm nay bạn có hiểu ai đó hơn không?

Có bớt mong người thân “phải giống ý mình”?

Có khi nào bạn im lặng vì từ bi, không phải vì chịu đựng?

Phật dạy: “Gia đình không phải để hạnh phúc,
mà để tu nhẫn – tu hiểu – tu buông.”

Tổng kết: Không quá mong cầu gia đình êm ấm. Chỉ cần bớt một chút oán – bớt một chút kỳ vọng. Một chút thôi cũng là công đức rất thật

4. BẠN BÈ – Nhân duyên đến rồi đi

Nhìn lại:

Ai đã rời đi? → có còn trách không?

Ai ở lại? → có còn bám không?

Bạn có học được cách không ép duyên?

Phật dạy: “Duyên đủ thì gặp, duyên cạn thì buông.”

Tổng kết: Không đo bằng số lượng mà đo bằng Tâm bạn nhẹ hơn hay nặng hơn khi nghĩ về họ? Nhẹ hơn → bạn đã trưởng thành

5. NỘI TÂM – Phần quan trọng nhất

Nhìn lại:

Năm nay bạn có:

Bớt tự trách?

Bớt cố tỏ ra ổn?

Biết yếu mà không ghét mình?

Phật dạy: “Người tu không phải là người mạnh,
mà là người không còn tự đánh mình.”

Bạn có sống thật hơn với chính mình không? Nếu có → năm đó không uổng.

6. TỔNG KẾT CUỐI CÙNG

Không hỏi: Tôi có vui không? Tôi có thành công không?

Mà hỏi: Tôi có bớt khổ hơn không? Tôi có bớt làm khổ người khác không? Tôi có hiểu đời thêm một chút không?

Nếu câu trả lời là “có, dù chỉ một chút” 🙏🙏🙏 Năm đó là năm có phước.

Address

67 Bình Lợi, Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thạc sỹ Nguyễn Phi Hùng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Thạc sỹ Nguyễn Phi Hùng:

Share