10/09/2025
TRƯƠNG KHỞI LINH CÓ YÊU NGÔ TÀ KHÔNG?
Nói thẳng ra thì, nếu giữa hai người này không phải là tình yêu, thì e là chẳng còn tình yêu nào có thể gọi là tình yêu nữa. Không thể nói rằng tình yêu trong hiện thực không thể sâu nặng đến mức này, nhưng mà nếu phủ nhận thì cũng không đúng. Bởi vì tình yêu, cho dù có cũ kỹ, sến súa, nhưng vẫn có thể vĩ đại. Trong văn học, nó thậm chí có thể đặc biệt vĩ đại. Trong chính truyện, bạn có thể nói đây là tình bạn rất sâu đậm, nhưng theo sự phát triển về sau, ở nhiều chỗ, lại điểm rõ cái tính “duy nhất” và “riêng tư” của tình yêu, cùng sự ngượng ngùng khi đối diện với người mình yêu (như chỗ hô hấp nhân tạo, anh ấy ngượng ngùng né tránh), những điều đó đều đã vượt xa phạm trù tình bạn.
Trước hết, tôi thấy ở đây là Zhihu, khán giả chắc chắn không chỉ là mấy em gái chỉ đọc đam mỹ hay ngôn tình đâu. Nhưng tôi vẫn muốn định nghĩa rõ: "đam mỹ" là tiểu thuyết có cốt truyện chính xoay quanh tình yêu nam – nam, giống như ngôn tình là tiểu thuyết xoay quanh tình yêu nam – nữ. Bạn có thể nói "Ma Thổi Đèn" là ngôn tình không? Không thể, đúng chứ? Nhưng "Ma Thổi Đèn" cũng giống như "Đạo mộ bút ký", bên trong vẫn có “tam nhân tổ hợp” cùng trải qua tất cả. Cho nên xin gạch chân:
Tôi thích một câu nói: tình bạn có thể giải thích tại sao họ cùng nhau vào sinh ra tử, nhưng lại không thể giải thích tại sao Trương Khởi Linh chỉ nhìn Ngô Tà cười, càng không thể giải thích nổi vì sao sau câu “May là tôi không hại chết cậu”, anh ấy lại cứ nhìn Ngô Tà cười mãi cho đến khi cúi đầu xuống. Sau này mới hiểu, đó là sự cam tâm tình nguyện, vui vẻ đi chịu chết vì người mình yêu.
Nhiều tình yêu bắt đầu từ sự hấp dẫn bởi hooc-môn, kết thúc trong cơm áo gạo tiền của đời thường. Nhưng "Bình – Tà thì khác". Bình – Tà là sự hấp dẫn từ linh hồn, gặp được nhau mới coi như trọn vẹn, là cái không thể cầu mà có, là sự vĩnh hằng.
Hãy thử nghĩ: nếu bạn là một người sống trăm năm cô độc giữa nhân gian, trong mắt người khác bạn cực kỳ mạnh mẽ, nhưng hoặc bị coi là công cụ, hoặc bị tôn thờ như thần, ngoài mẹ ra thì chẳng ai thật sự quan tâm bạn. Rồi đột nhiên gặp một thiếu niên đi đổ đấu còn chưa thạo nghề, nhưng lại luôn che chở bạn, coi bạn là một con người sống sờ sờ. Từ nhỏ đã bị coi như cái máy rút máu, thế mà cậu ấy chẳng những không nỡ để bạn mất máu, còn cho bạn ăn gan lợn bồi bổ. Bạn chỉ bộc bạch với cậu ấy rằng mình không có quá khứ, không có tương lai, nếu biến mất thì cũng chẳng ai phát hiện. Vậy mà cậu ấy lại kéo tay bạn, nói rằng nếu bạn biến mất thì ít nhất vẫn có cậu ấy biết. Làm sao có thể không thấy cậu ấy đặc biệt chứ?
Huống hồ còn có câu nói của Bàn Tử: “Hai người các cậu, sớm muộn cũng sẽ một người hại chết một người.” Nhưng bạn lại tình nguyện chết, để rồi vẫn mỉm cười nói: “May là tôi không hại chết cậu.”
Ở Tân Nguyệt Khách Điếm hỗn loạn, trước mặt bao nhiêu người, bạn nói với Ngô Tà: “Đưa tôi về nhà.” Ở Trường Bạch Sơn, bạn nhảy xuống vách núi ba mươi mét chỉ để cứu cậu ấy. Mới quen hai năm, bạn đã chấp nhận giữ cửa mười năm vì cậu ấy. Hơn nữa, trước khi giữ cửa, bạn còn biết rất rõ mình có thể sẽ phải ở đó cả đời. Câu “Dùng cả đời tôi đổi lấy mười năm ngây thơ vô tà” thật ra nghĩa là: có lẽ tôi đã dùng chính sinh mạng mình đổi lấy mười năm ngây thơ của cậu ấy.
Trước khi vào cửa, bạn kéo lê cánh tay gãy, quét sạch cả Vân Đỉnh Thiên Cung, để lại manh mối, chỉ vì mười năm sau cậu ấy có thể đến đón bạn về. Sau cánh cửa, một mình chống lại Thiên Thụ chỉ để không quên được hình bóng của cậu ấy. Sau cùng gặp lại, bạn chỉ nói: “Cậu già rồi.” Sau mười năm ngày đêm ròng rã, cuối cùng trùng phùng, và rồi bạn lại chỉ lặng lẽ nhìn cậu ấy cười.
Trong những câu chuyện về sau, bạn lại lên đường mạo hiểm để chữa bệnh cho cậu ấy, lại cắt máu cứu cậu ấy ở cửa sinh tử mà người khác chỉ có thể đứng ngoài nhìn. Thấy có người chạm tay cậu ấy, bạn lập tức cảnh giác ngồi thẳng người. Bạn tưởng cậu ấy sắp chết, muốn nói lời trăn trối, nhưng với bạn – kẻ đã nhìn hết sinh tử trong trăm năm qua – chỉ riêng lời trăn trối của cậu ấy lại khiến bạn không thể nào chịu đựng nổi.
Bạn vốn gánh trên lưng sứ mệnh cả Trương gia và Cửu Môn, nhưng cuối cùng vì cậu ấy, cũng nhờ cậu ấy mà được giải thoát. Là tộc trưởng, Trương gia cần bạn, thế nhưng bạn lại không về Trương gia, mà theo cậu ấy về thôn nép mình giữa thế gian. Hộ khẩu của bạn nhập chung vào sổ hộ khẩu của cậu ấy. Hai người ở chung một nhà. Người trong tộc muốn gặp bạn đều phải xin Ngô Tà ký giấy. Bạn còn học được kiểu “giao tiếp bằng mắt” mà người ngoài không hiểu nổi. Trước đây bạn độc lập giữa đời, thường xuyên mất tích, giờ đi đâu cũng phải báo cho cậu ấy. Thậm chí đến giờ giới nghiêm, bạn cũng cùng cậu ấy đi dọn rêu. Bạn dọn hai tiếng, cậu ấy nhìn bạn hai tiếng… mà bạn cũng cứ để mặc cho cậu ấy nhìn. Cậu ấy làm việc, bạn lên giúp. Đánh nhau xong, bạn chỉ đưa nước cho một mình cậu ấy. Tỉnh dậy, thấy cậu ấy đang ngồi dưới mái hiên nghe mưa, bạn liền bước đến bên cạnh…
Thật ra, từ những chi tiết ấy đã bắt đầu chạm đến "tình yêu" rồi. Không chỉ là vào sinh ra tử, mà còn có tính duy nhất, sự chiếm hữu và cả sự bằng lòng để người kia chiếm hữu mình. Hừm… rất khó để đánh giá dứt khoát.
Nửa đêm có người hỏi: tình yêu có khiến người ta mù quáng, làm những chuyện không tính toán thiệt hơn không? Trong một đêm gió đen trăng mờ, bạn lướt vòng bạn bè, thấy “người bạn rất thân” của mình đánh nhau bị trầy tay, những người khác thì chỉ trêu chọc cậu ấy, còn xe thì vẫn ở bên cạnh. Bạn có lật người dậy, bỏ gần 2000 tệ đi taxi suốt 5 tiếng để đưa cậu ấy đi bệnh viện băng bó, rồi mất hai ba ngày mới quay về không? … Trương Khởi Linh sẽ làm vậy cho Ngô Tà.
Tam Thúc (tức Từ Lỗi) vẫn phải dựa vào chuyển thể phim để kiếm tiền, cho nên không thể nói thẳng ra, nhưng ông ấy chưa bao giờ phủ nhận. Giống như ông ấy từng nói mười năm trước: “Nếu cậu thấy đây là tình yêu, thì nó chính là tình yêu.” Không biết mọi người có đọc ngoại truyện Phan Tử mới ra chưa? Ở đó, mượn lời Phan Tử mà ông ấy bày tỏ một quan điểm: anh em với nhau không cần phải nói trắng ra hết mọi thứ, chứ đâu phải đang yêu nhau. Nhưng chúng ta – những người đã đọc trọn bộ nguyên tác – đều biết, Ngô Tà hiểu rõ quá khứ của Trương Khởi Linh, thậm chí cả “ba ngày tĩnh lặng” và cả tên gọi thuở nhỏ, kể cả các chuyện liên quan Trương gia. Ngay cả ký ức của Trương Khởi Linh, cũng cần Ngô Tà kể lại cho Đức Nhân nghe.
Không biết có ai đọc bản manga "Tàng Hải Hoa" bản sưu tầm chưa. Trong cảnh hai người chia tay, có dùng một điển tích – **Cô loan vũ kính**. Mà điển tích này chỉ có thể dùng cho cảnh vợ chồng chia ly.
^^