19/06/2026
📍Giới hạn lớn nhất của con người ta không nằm ở năng lực. Nó nằm ở việc bạn chấp nhận GỌT GIŨA BẢN SẮC để vừa mắt đám đông! 📉
Trong hành trình làm Executive Search, tôi đã gặp không ít những "quái kiệt" thời kỳ đầu cực kỳ sắc bén, nhưng sau vài năm ngồi ghế C-level ở các tập đoàn lớn, họ bỗng trở nên... nhạt nhòa.
Năng lực của họ có giảm đi không? Không hề.
Thứ họ đánh mất là BẢN SẮC.
Khi đối diện với áp lực từ hội đồng quản trị, từ chính trị nội bộ hay từ kỳ vọng của số đông nhân viên, nhiều sếp lớn rơi vào cái bẫy mang tên "Người kiến tạo hòa bình" (The Peacemaker).
Họ chọn giải pháp an toàn nhất, phát ngôn những câu từ tròn trịa nhất, và không dám đưa ra những quyết định mang tính đột phá vì sợ chạm tự ái đám đông.
Họ đổi bản sắc để lấy cái gật đầu tạm thời của tập thể. Nhưng cái giá phải trả thì quá đắt:
📌 Hệ thống mất đi một người dẫn đường đúng nghĩa và chỉ còn lại một người quản lý quy trình.
📌 Chính họ tự giới hạn trần phát triển của mình, vì những người luôn cố gắng làm vừa lòng tất cả mọi người sẽ không bao giờ đủ dũng khí để định hình lại cuộc chơi.
Khi đi săn, tìm tướng cho các doanh nghiệp đang cần chuyển đổi, bứt tốc vượt bão, tôi chưa bao giờ tìm kiếm một ứng viên có một hồ sơ "sạch bóng" những lời tranh biện hay chưa từng làm mất lòng ai.
Khi tìm kiếm những người mang trên mình những vết sẹo của sự kiên định - những người dám bảo vệ đức tin và tầm nhìn chiến lược của mình, ngay cả khi cả phòng họp đang quay lưng lại với họ.
Giữ được bản sắc giữa một đám đông đang thuần hóa bạn, đó mới là bản lĩnh tối cao của một người làm sếp.
Giữa việc "được lòng tất cả" và "giữ vững căn tính để ra kết quả", anh em chọn vế nào?