18/03/2020
"Đừng để bản thân mình giữ lại bất kì sự tiếc nuối nào."
..
Một câu nói sau cùng đã mê hoặc Mạt Mạt.
Cô nhất thời xúc động, chọn ra một tờ giấy viết thư thật đẹp trên bàn, nhấc bút viết một đoạn, suy nghĩ một chút rồi vo giấy thành một cục, ném xuống đất, bắt đầu viết lại lần nữa.
Mất bao nhiêu tờ giấy, cuối cùng cô mới viết được một bức thư:
Anh Tiểu An,
Khi anh nhận được bức thư này, em đã qua sinh nhật mười tám tuổi.
Em đã trưởng thành, không cần anh chăm sóc và chiều chuộng.
Em rất vui, anh có thể không cần vì thực hiện lời hứa mà phải lấy em.
Em cũng có thể không cần lại dùng lời nói dối lừa anh nữa.
Em cuối cùng cũng có thể nói cho anh biết: Anh Tiểu An, em yêu anh! Từ lúc còn rất bé rất bé, em đã ao ước tổ chức hôn lễ tại nhà thờ lớn nhất Hy Lạp, dưới sự chúc phúc của Athena đi tới bên cạnh anh...
Anh nói em là một đứa trẻ, không thể nhẹ nhàng mà nói ra lời yêu. Thật ra yêu một người và tuổi tác không liên quan đến nhau. Mười tuổi cũng tốt, hai mươi tuổi cũng tốt, đều không quan trọng, quan trọng là người anh yêu lớn đến đâu.
Khi anh mười tuổi, em là một đứa trẻ sơ sinh, anh đương nhiên không thể yêu em.
Nhưng khi em mười tuổi, anh là một chàng trai rất hấp dẫn.
Thế nên, em vẫn luôn yêu anh.
Mãi cho đến ngày hôm nay em mới nói cho anh biết, vì em không muốn anh vì lời hứa với em, lại một lần nữa bỏ lỡ mất người con gái anh yêu!
Anh Tiểu An, đừng quan tâm đến em, em không hề yêu anh, em sẽ lấy chồng, em sẽ hạnh phúc, em sẽ chăm sóc tốt bản thân, em sẽ sống cuộc sống thật vui vẻ hạnh phúc!
Hứa với em, anh phải thật yêu thương chị Thâm Nhã!
Em gái mãi mãi không lớn trong mắt anh: Hàn Mạt
Cre : Han