31/07/2021
Đã nhìn thấy nhiều bức ảnh tương tự, nhưng để tự tay mình chụp được thì thật sự đong đầy cảm xúc. Thương cho những bạn thanh niên tình nguyện, xông pha đi vào tâm dịch để phun xịt khử khuẩn. Mỗi lần bước lên bước xuống đều tưới vào bộ đồ bảo hộ trước để bảo vệ an toàn cho chính bản thân và người xung quanh.
Hôm qua ở chung cư nọ, mình cũng là cư dân nhưng không ở. Cả chung cư test nhanh phát hiện gần 20 F0. Cả chung cư nháp nhào và lên phương án xịt khử khuẩn hành lang, thang máy...nhưng nhiều người phản đổi là có thể mùi gây hại, ngộ độc...họ lo cũng đúng thôi, nhưng họ chưa thấy cảnh các bạn trẻ này tưới vào người mình 1 ngày mấy lít vậy đâu. Ai cũng muốn an toàn cho bản thân mình và người xung quanh cả.
Chạy xe chở các bạn ấy xót nhất là đang chở có những cơn mưa bất chợt...cả nhóm ngồi phía sau xe bán tải ướt sủng, rồi qua khúc có nắng lại đội nắng...
Hôm trước mình thấy có bức ảnh 4 người ngồi sau xe bị mưa ướt nhưng không vào cabin...nhiều thanh niên cào phím tại sao không vào trong mà đội mưa làm màu? Không phải làm màu đâu, vì chia nhiệm vụ người lái và người ngồi sau. Người lái trong cabin kín để hạn chế lây nhiễm nhất có thể.
Kết thúc vào 11h30 trưa, cả đội bơ phờ mặt mày vì mệt, nhưng trong ánh mắt các bạn tràn ngập sức mạnh và sự kiên cường. Và họ như vậy từ đầu mùa dịch đến giờ rồi đấy các bạn...
Chợt nghĩ đến các y bác sĩ ở tuyến đầu, càng thấy thương cho họ nhiều hơn...họ cực như thế nào có lẽ tôi không cần kể, chỉ cần dùng trái tim để cảm nhận. Cảm ơn những anh chị y bác sĩ, những chiến sĩ tình nguyện ở mọi mặt trận...
Hãy cố gắng chịu khó và đừng khó chịu, hãy thương họ vì họ hi sinh sức khoẻ, thời gian, tình yêu để đổi lấy sự an toàn cho tất cả chúng ta.