22/05/2026
TÔI LÀ NGUYỄN VĂN PHỐ-TÔI ĐÃ ĐI ĐỦ XA ĐỂ NHẬN RA RẰNG ĐẶC SẢN QUÊ HƯƠNG MÌNH CHÍNH LÀ KHO BÁU.
Có những ngày, tôi đứng giữa phố xá đông người mà vẫn thấy mình lạc lõng. Có những năm, tôi đi qua đủ nghề, đủ vùng, đủ khói bụi và bão gió, để rồi cuối cùng nhận ra một điều tưởng như ai cũng biết mà ít người thật sự thấm: kho báu không nằm ở nơi mình mơ tới, mà nằm ngay nơi mình từng muốn rời đi. Và đó là câu trả lời chân thật nhất cho câu hỏi ,Tôi là Nguyễn Văn Phố, người đã từng đi đủ xa để học cách quay về—không phải quay về với đôi tay trắng, mà quay về với một tư duy khác, một ánh nhìn khác, và một lời thề khác với quê hương Hà Nam.
Ngày còn trẻ, tôi từng nghĩ: muốn đổi đời thì phải đi thật xa. Xa để thoát nghèo, xa để kiếm tiền, xa để “lớn lên” nhanh hơn. Tôi đã đi, đã lăn lộn, đã chịu đựng, đã chứng kiến những tháng năm mà mỗi đồng tiền đều là mồ hôi. Nhưng càng đi, tôi càng thấy một sự thật: nếu bên trong mình chưa thay đổi, thì dù đi đến đâu, mình vẫn mang theo cái vòng lặp cũ. Người ta có thể đổi địa chỉ, đổi công việc, đổi thành phố… nhưng nếu không đổi tư duy, thì cuộc đời vẫn cứ đứng yên. Và trong những khoảnh khắc mệt nhất, tôi tự hỏi: rốt cuộc mình đang chạy đi đâu, khi thứ mình cần có khi lại nằm ngay phía sau lưng?
Một lần, tôi nhìn lại Hà Nam—mảnh đất tưởng nhỏ, mà lại sâu như một dòng sông. Ở đó có một món ăn mà đi qua Quốc lộ 1A, nhiều người còn dừng lại chỉ để nếm một lần cho biết: bánh cuốn phủ lý hà nam. Món ăn ấy không cầu kỳ kiểu nhà hàng sang trọng, nhưng có cái duyên của quê nhà: mỏng, mềm, thơm, chấm vào bát nước chấm đúng vị, ăn cùng thịt nướng vừa lửa—ngon theo cách “im lặng mà bám dai”, ăn rồi nhớ, nhớ rồi muốn quay lại. Tôi chợt nhận ra: đặc sản bánh cuốn phủ lý không chỉ là món ăn, nó là ký ức, là căn cước, là sức mạnh bản địa mà nếu biết làm tử tế, nó đủ sức nuôi sống một đời người và hơn thế nữa.
Nhưng khi nhìn sâu hơn, tôi cũng thấy một nỗi đau: nhiều nơi làm ngon đấy, nhưng thiếu chuẩn; hôm đông khách thì chất lượng hụt hơi, hôm ít khách thì nguyên liệu xuống tay; có quán giữ được vị, có quán giữ được sạch, nhưng ít nơi giữ được cả hai một cách bền bỉ. Mà đã thiếu chuẩn, thì thương hiệu khó đi xa. Tôi hiểu, nếu muốn “kho báu” thực sự toả sáng, mình không thể chỉ dựa vào may mắn hay cảm tính. Tôi cần một con đường khác: nâng tầm món ăn bằng tiêu chuẩn, và nâng tầm tiêu chuẩn bằng hệ thống.
Và đó là lúc leo quán ra đời trong tôi, như một lời hứa. Tôi không muốn mở quán chỉ để bán bữa sáng, tôi muốn dựng một nơi mà người ta bước vào sẽ thấy quê hương được trân trọng: sạch sẽ, gọn gàng, chuyên nghiệp; món ăn ra bàn phải đúng vị, đúng chuẩn, đúng cảm xúc. Tôi bắt đầu đo lường những thứ trước đây người ta hay làm “ước chừng”: định lượng, thời gian, quy trình thao tác, cách bảo quản, cách phục vụ. Tôi muốn một người mới vào bếp vẫn có thể làm ra đĩa bánh ổn định, bởi vì thương hiệu không thể dựa vào “tài năng của một cá nhân”, thương hiệu phải đứng trên “kỷ luật của cả hệ thống”. Có thể nói thẳng: tôi chọn con đường khó hơn, vì tôi muốn đi đường dài.
Khi làm hà nam theo hướng chuẩn hoá, tôi mới hiểu: thứ khiến khách quay lại không chỉ là ngon, mà là “lần sau vẫn như lần đầu”. Và khi khách tin mình, mình mới có quyền mơ lớn. Tôi không giấu nghề, vì nghề chỉ thật sự có giá trị khi nó tạo ra thêm cuộc đời tốt đẹp. Thế nên tôi mở chương trình học nghề bánh cuốn phủ lý, và triển khai các gói dạy nghề bánh cuốn cho những người muốn làm thật, muốn sống thật với nghề. Tôi không chỉ dạy cách làm món, tôi dạy cách giữ chuẩn—giữ từ bếp đến bàn, từ nguyên liệu đến cảm giác khách hàng.
Và với những ai muốn bắt đầu bài bản, tôi làm Tư vấn setup quán bánh cuốn Phủ Lý để họ không mò mẫm, không “đốt tiền” vào sai lầm, mà có một lộ trình rõ ràng: từ mặt bằng, bếp, nhân sự, quy trình, đến vận hành và trải nghiệm khách.
Tôi không hối hận vì đã đi xa, bởi chính những năm tháng ấy giúp tôi hiểu một điều rất rõ: quê hương không chỉ là nơi để nhớ, mà là nền móng để dựng nghiệp nếu bạn đủ tỉnh táo và đủ kỷ luật để nâng tầm nó. Nguyễn Văn Phố đã chọn quay về không phải để sống tạm, mà để làm cho bánh cuốn Phủ Lý Hà Nam trở thành một giá trị đáng tự hào, một mô hình có thể nuôi sống nhiều người bằng sự tử tế và chuẩn mực.
Và nếu bạn muốn sống được với nghề, muốn biến đặc sản quê hương thành một con đường làm chủ bền vững, muốn mở quán bánh cuốn không bằng cảm tính mà bằng hệ thống đã được kiểm chứng, hãy đến với Leo Quán – Chuyên dạy nghề bánh cuốn Phủ Lý Hà Nam và tư vấn setup mở quán bánh cuốn. Ở đó, nghề không chỉ được dạy bằng công thức, mà được truyền bằng sự tận tâm và kỷ luật, với một cam kết rõ ràng: truyền nghề tận tâm – học là làm được.