27/03/2024
" Có một thứ còn đáng sợ hơn ghét ông Troussier, đó là sự thờ ơ "
Thực ra nói chuyện nằm trong nhóm 80 % ủng hộ thầy hay 20 % phản đối thầy, cũng chỉ là câu đùa vui vẻ làm quà. Tình yêu của người hâm mộ không phải là thứ có thể lượng hóa bằng phần trăm.
Tất nhiên, ông Troussier có lý khi nói nhiều người ghét ông, hoặc ghét đội tuyển Việt Nam. Nhưng có một thứ còn đáng sợ hơn ghét mà ông không biết ( hoặc cố tình không biết ), đó là sự thờ ơ.
Tối nay, mình nhờ cậu em tìm giùm một quán cafe, hay quán nhậu cũng được, để anh em ngồi xem bóng đá. Nếu là ngày xưa, đi 3 bước chắc cũng tìm được 1 quán đầy CĐV, ngồi bàn tán rôm rả để xem.
Còn bây giờ, giữa trung tâm Sài Gòn, chạy mãi mới tìm được 1 quán có TV, năn nỉ người ta bật bóng đá lên xem. Rồi đến khi bật, trong cả quán có 15, 20 người, chắc chỉ có mình và cậu bạn ngồi xem. Những người còn lại có xem một chút, rồi ngồi bấm điện thoại, tám chuyện.
Đội thua, họ cũng không buồn lắm. Có lẽ khi lượng hóa tình yêu người hâm mộ, HLV Troussier nên tính thêm những con người thờ ơ như thế. 80 % ghét, 10 % ủng hộ. Trong khi 10 % còn lại đã không còn quan tâm chút gì nữa rồi. Chửi vài câu rồi thôi, mai về lại guồng quay cuộc đời. Đấy mới là cái đáng sợ nhất với những người làm bóng đá.
Tình yêu đã bốc hơi từ lâu, và khi thua, không còn cảm giác đau hay tiếc nữa. Đến như hồi 2016 , 2017 khi bóng đá Việt Nam xuống đáy, lúc đội thua mà người xem còn xót hết cả ruột. Giờ thì bình thường thôi, thua là đương nhiên .
Đá vậy thắng sao nổi. Bóng đá Việt Nam thay đổi chóng mặt trong 1 năm qua. Cái được thì chưa thấy ( hoặc chỉ thấy trong lời nói ), còn cái mất thì rõ rành rành.
Thua 9 trên 10 trận gần nhất, đá giải nào lủng giải đấy. Nhưng thua rồi thì làm lại được. Chứ niềm tin mất rồi, lửa nhiệt huyết bị dập tắt rồi, có khi vài năm nữa, chờ một lần Thường Châu phi thường nữa, may ra mới lấy lại được.
Nguồn : Nam Nguyễn