06/04/2026
"khi bạn đi đủ lâu, bạn không còn tìm đường nữa, mà chính bạn đã trở thành con đường của riêng mình".
--
mình đã đi một mạch 20 năm với câu hỏi "mình có thật sự giỏi gì đó không, mình sẽ trở thành ai và tự đứng trên đôi chân của mình thế nào?"
mình vẫn nhớ ngày đầu vào Sài Gòn, khoảng cuối 2006, sau khi nhập học được vài tháng, là mình với thằng bạn thân cấp 3, đã mon men đi làm thêm. thời đó tụi mình xin được chân "giao hàng" từ công ty phân phối (ở Bình Thạnh) đến mấy tiệm điện tử và bán máy ảnh trên Nguyễn Huệ (Quận 1). mình còn nhớ công ty giao cho cái xe đạp. hai đứa lóc cóc đạp giao USB (dung lượng mấy chục Mb thì phải). tháng lương đầu tiên nhận được là ... cái USB. ấy vậy mà vui vô cùng. lúc đó mình ở KTX ở Quận 9, bắt xe bus mấy vòng vô bình thạnh, rồi đạp xe đi giao hàng.
rồi mình tập tành làm thiết kế. cái job thiết kế đầu tiên 300k - làm cái standee cho một tiệm spa trên Lê Thị Riêng, quận 1. Mình có job này đơn giản là ... mình đi bộ hỏi từng cửa hàng trên đường đó có cần thiết kế gì không. ngày mình giao file chị chủ chỉ cười quá trời, chỉ kêu "chưa ưng nha, nhưng chị sẽ trả tiền cho em tại em gan quá, chị thích".
mình còn nhớ hồi cuối năm 12 hay thi đại học xong gì đó, mình gửi email apply "xin làm việc không lương" cho một công ty quảng cáo ở Sài Gòn. mình chưa biết mình làm được gì, mình viết email "anh chị cho em làm đi, dạy gì em làm đó". rồi mình nhận được email phản hồi ... "từ chối" nhưng rất lịch sự. kiểu như "rất quý tinh thần của em, vì công ty không có chính sách sử dụng người dưới 18 tuổi và ở xa nên không nhận em được, nhưng sau này nếu em theo ngành quảng cáo thì cứ liên hệ lại nhé, rồi còn chúc mình chuyện thi cử năm 12 đủ thứ".
sau này mình lấy cái gan đó đi làm với sếp đầu tiên, mình cũng nói với Chị "chị dạy gì em làm đó", sau khi chị ấy hỏi "Hiếu thích học về business không, làm cho chị, chị dạy". lúc này là mình làm "trợ lý giám đốc, kiêm điều phối sản xuất tại VN, xuất hàng công ra cảng". rồi mình mê chụp hình, làm phim ngắn, làm video quảng cáo, làm website, chạy sự kiện, thiết kế báo (tạp chí Nhật Bản), làm điều phối dự án cho tổ chức giáo dục. à mình với bà chị bạn còn sản xuất khăn choàng, bán khăn choàng qua Mỹ với lý tưởng "tạo thương hiệu khăn choàng 100% made in Việt Nam". cái vụ khăn choàng thì vui nhưng phải dẹp vì ... ngây thơ và dở ẹc về kinh doanh.
rồi mình bắt duyên với F&B hồi 2015, "em sang cái quán cà phê mà không có ai coi, anh làm chung với em đi". có người dám rủ, thì mình dám làm. thế là làm cái quán "the cafe & friends". lúc làm quán đó mình chả có kinh nghiệm gì về F&B, nhưng nó là duyên phận để mình gặp gỡ và tham gia vào đội ngũ tư vấn, setup F&B chuyên nghiệp, và đi đến giờ với ngành F&B hơn 10 năm. một hành trình "học-thử-sai-sửa", với những dấu ấn và bước ngoặc trong nghề, để biết cái gì mình làm được, cái gì mình cần cải thiện và chỉ lại cho người khác.
hôm trước mình có nói với Thảo, nhân dịp kỉ niệm 18 năm Skeys, một tổ chức từ thời sinh viên tụi mình tham gia, là "ngày hôm nay tụi mình đi đến đây đã là một nỗ lực to lớn của bản thân rồi. mấy năm tháng kia đi qua được, thì giờ cứ đi thôi".
mình là kiểu người "hoài niệm quá khứ, tìm đường trong hiện tại và hy vọng vào tương lai". mình đã chọn đi một hành trình khó đoán định ngay từ đầu, cho đến hiện tại làm business riêng thì vẫn là "khó đoán định". nhưng giữa sự mơ hồ đó, là lòng kiên định về giá trị của bản thân và tin vào một tương lai tươi sáng hơn.
viết những dòng này, mình muốn chia sẻ cho những ai đang cảm thấy mơ hồ trên con đường hiện tại,
hãy cứ bước đi trên con đường của riêng bạn, kiên định với giá trị tốt đẹp bạn mang lại, để sự "thiện lương - trí tuệ - kiên trì" chỉ lối cho bạn tìm thấy một phiên bản tốt hơn của chính bạn.
và khi bạn đi đủ lâu, bạn không còn tìm đường nữa, mà chính bạn là một con đường của riêng mình.
Ricky Trần (Sài Gòn, tháng 3, 2026).