24/05/2026
Nơi đó yên bình đến lạ.....
Tôi thức giấc khi không gian còn đẫm hơi sương, à mùa hè nắng nóng như đổ lửa thì làm gì có sương nhỉ, Tôi vừa nghĩ vừa bước chân nhẹ nhàng hướng về phía triền đê quen thuộc – nơi có thể thu vào tầm mắt trọn vẹn nét nguyên sơ của xóm làng. Buổi sớm ấy, vạn vật như đang rón rén chuyển mình trong tĩnh lặng.
Một dải sương mù mỏng và xám bạc vẫn còn lười biếng nằm gọn trên những tán lá chuối và mạng nhện nhẹ nhàng sà xuống những ngọn cỏ xanh mướt. Rồi từ phía chân trời xa, vệt sáng đầu tiên màu hồng cam rực rỡ bắt đầu ló rạng, rạch đôi bức màn đêm để rải những tia nắng mật ong dịu dàng xuống vạn vật.
Ngoài bờ đê yên ắng ấy không hề có tiếng gà gáy, mà thoang thoảng chỉ có tiếng giun dế,cóc nhái ngoài đồng, tiếng lạch cạch thân thương từ một nếp nhà ai đó bắt đầu ngày mới. Từ các gian bếp, những làn khói sớm bắt đầu len lỏi qua vòm cây, quyện vào sương mờ và mang theo cả mùi rơm rạ nồng đượm.
Đứng giữa đất trời trong ngần ấy, ngắm nhìn ánh bình minh đang nhuộm vàng những mái ngói rêu phong, tôi cảm thấy lòng mình lắng lại, bình yên đến lạ lùng, như được chở che trọn vẹn trong ký ức và tình yêu của mảnh đất cội nguồn.