Giáo Dục Sớm - Home Kids

Giáo Dục Sớm - Home Kids công cụ , thiết bị phát triển tiềm năng con người,
Giáo dục sớm tạo nên công dân toàn cầu
cung cấp các phần mềm song ngữ , phát triển các bán cầu não

SỬA CON HAY SỬA MÌNH "Tôi đã giật mình khi lần đầu tiên đọc được rằng, đến 8 tuổi một đứa bé coi như đã hoàn thiện 80% t...
02/01/2022

SỬA CON HAY SỬA MÌNH

"Tôi đã giật mình khi lần đầu tiên đọc được rằng, đến 8 tuổi một đứa bé coi như đã hoàn thiện 80% tâm lý- nhân cách- quan điểm sống cơ bản.

Nghĩa là, 8 năm đầu đời ấy sẽ gần như quyết định Con Chúng Ta Là Ai.

Nếu bạn thiếu tiền bạn có thể kiếm sau, nếu bạn chưa mua đủ quần áo đẹp cho bé bạn có thể mua sau;

Nhưng nếu bạn không dành đủ thời gian cho bé, không thể hiện tình yêu của mình đủ nhiều để bé cảm nhận được, bạn phó thác con cho ông bà hoặc người giúp việc chăm nuôi – thì bạn sẽ không có phép màu nào quay lại để bù đắp và cứu vãn sai lầm đã bỏ rơi con mình.

Mình thích quan điểm này:

" Nếu bạn chưa thể xây được nhà thì hãy để sau, điều quan trọng hơn cả là XÂY NGƯỜI, nó tiết kiệm tiền cho bạn bằng mấy lần cái nhà mà chỉ có sau này bạn mới nhìn thấy được"

Trẻ con thì rất phiền phức.

Sự phiền phức đó lại không hẳn là do chúng.

Ta chọn sinh ra chúng chứ chúng đâu chọn nhảy vào đời ta.

Ta có thể cân đo đong đếm sắp xếp thứ tự ưu tiên và quyết định sẽ dành cho con bao nhiêu phần trăm thời gian, chứ con đâu biết mẹ ra khỏi cánh cửa kia rồi sẽ về, bố làm xong việc này sẽ chơi với con.

Vì ta có thế giới với công việc, với shopping, với các mối quan hệ, với cái chân đi bất cứ đâu, chứ con nhỏ chỉ biết thế giới bầu trời là bố mẹ mà thôi. Nhưng bầu trời thỉnh thoảng giáng cho cái tét vào mông chỉ vì con muốn được ngắm bầu trời.

👉👉👉Lý do ta đánh con?

- Vì đánh đau nó mới nhớ.

- Vì không kiềm chế được. Ấy vậy mà ta luôn kiềm chế được với người khác, trừ con mình.

- Vì con còn bé phải đánh mới nên người - phải sửa lại là bé nó không có miệng cãi lý, không có khả năng đánh lại nên cha mẹ "tranh thủ" mà đánh, không lớn mà làm thế thì nó phản ứng lại ngay.

Con - yêu thương vô cùng nhưng cũng tội nghiệp vô cùng. Vì không tự bảo vệ được mình mà vẫn bị đánh - dù người lớn có "hư" cũng ít khi bị đánh, còn con thì khi cha mẹ đánh lại là được xem là "yêu cho roi cho vọt", là chân lý, là đúng đắn.

Dưới một tuổi con là thiên thần.

Qua một tuổi con là kẻ phá đám trong nhà (suốt ngày lộn ngược, sểu nhãi, bốc mọi thứ không phải đồ ăn cho vào miệng và nhè mọi thứ là đồ ăn mẹ mời, lèo nhèo ngôn ngữ "sóng âm"....).

Vì tuổi lên một con nhận thức được nhiều nhưng không đủ ngôn từ diễn đạt. Vì tuổi lên một con bị đẩy ra khỏi bố mẹ nhiều hơn nên con cứ thèm khát bám lấy bố mẹ cuối ngày.

Ngày 24 tiếng, con chỉ có 2,5-3 tiếng bên bố mẹ, lại là giờ cơm nước, tắm giặt nên con cứ bị lờ đi, cố gây chú ý thì sẽ nhận lại là cáu gắt, đánh mắng.

Không riêng bản thân mình mà có nhiều Mẹ cũng rơi vào tình trạng như thế, hiện tại hình ảnh tự thân đã biết rõ điều đó nhưng có lúc hành động vẫn chưa đúng & hành trình SỬA MÌNH dần dần cải thiện.

Chúng ta cũng đang HỌC LÀM CHA MẸ.

❤Nhìn cây sửa đất -Nhìn con sửa mình!❤

🌸 Nguồn: ST Chia Sẻ

XIN CON ĐỪNG "NGOAN"Phương pháp ăn dặm giúp trẻ phát triển trí não và chiều cao + tạo khả năng nuốt kích thích ăn uống t...
25/12/2021

XIN CON ĐỪNG "NGOAN"

Phương pháp ăn dặm giúp trẻ phát triển trí não và chiều cao + tạo khả năng nuốt kích thích ăn uống tại Ăn Dặm Cho Bé ❤️🥕🌽

Bé con nghịch nước, bà nó bảo:" nghịch quá bà không yêu nữa đâu, phải ngoan thì mới được yêu". Tôi im lặng. Sau khi lau người và thay quần áo cho con, tôi cùng con đọc sách. Đọc xong tôi an ủi con:" Chắc con buồn lắm... Lần sau mẹ và con sẽ cùng nghịch nước nhé! Mẹ vẫn luôn yêu con, con ngoan của mẹ!" . Cậu bé tiếp tục chơi với chiếc ô tô của nó, còn tôi thì ngồi thừ người ra suy nghĩ về chữ NGOAN.

Con tôi 17 tháng đã có thể tự xúc cơm ăn, và ăn uống đối với nó là cả 1 sự hưởng thụ vui vẻ, như vậy không ngoan sao? Cai sữa mẹ, nó chỉ khóc 2 đêm rồi bú 1 bình sữa 200ml chỉ trong vòng 5p, ngủ thẳng giấc 11 tiếng đến sáng hôm sau, như vậy không ngoan sao? 19 tháng, nó nhớ được tất cả tựa bài thơ trong 4 quyển thơ Mầm Non, 21 tháng có thể đọc thuộc lòng gần chục bài thơ ngắn, nhớ được rất nhiều từ đơn, cờ các nước, phân biệt được thẻ Dot, gọi tên được hơn 30 loài chim, hoa, côn trùng, bò sát, đồ vật, bộ phận v...v.. như vậy không ngoan sao? Nó chơi đùa vui vẻ mỗi ngày, ham thích tìm tòi khám phá và sẵn sàng thể hiện kiến thức nếu được hỏi, như vậy không ngoan sao?

Mọi người trêu chọc nó bằng những câu từ khó nghe, vì nó hiểu được từ đó nên nó phản kháng, nó hét lên, và từ đó nó không thích những người đó nữa. Điều đó là bất bình thường sao? Mọi người nhận xét 1 đứa trẻ 22 tháng là" tính khí khó chịu, không hòa đồng" có ổn không? Mọi người ngăn cản nó chơi trò mà nó thích nhưng lại không bày ra được trò gì hấp dẫn hơn, không ai chơi cùng nó mà lại không vui khi nó tìm cách chơi 1 mình. Theo như lời họ nói, 2 đứa trẻ 9 tuổi và 6 tuổi- anh họ của con tôi- từ bé đã "được đe" không cho nghịch nước, chúng sẽ bị đánh, bị mắng nếu như nghịch bẩn hoặc làm vỡ đồ đạc trong nhà. Chúng phải ngồi yên xem tivi cả ngày để bố mẹ làm việc, ông bà làm việc thì mới ngoan. Hiện tại cũng thế, đi học về nhiệm vụ của chúng là xem tivi, không xem tivi thì chơi game trên máy vi tính, ngoài ra không được nô đùa rượt đuổi nhau, không được leo trèo, không được ra đường chơi và nhiều thứ không được nữa. Cụ nhà tôi kể,thằng bé bằng tháng với con tôi, cháu bà hàng xóm nhìn thấy bà nó giặt quần áo chỉ đứng xem rồi vào nhà với ông, nó ngoan lắm chứ không nghịch như con tôi, chỉ cần đe nó ngay từ đầu thì nó sẽ ngoan như vậy, vì tôi chiều con, cho con nghịch nước nên giờ cứ thấy nước là nó nghịch v...v... Tôi chợt nghĩ, cậu bé ngoan ngoãn nhà hàng xóm kia thật bất hạnh, có lẽ cậu bé đã phải ấm ức lắm, có lẽ cậu bé cũng đã từng sờ vào nước để khám phá xem nhiệt độ của nước là thế nào, đã từng múc nước đổ liên tục để xem làm cách nào mà nước lại chảy xuống, thế nhưng tất cả niềm say mê đó đã bị gia đình dập tắt, ngăn cản thậm chí quát mắng đến nỗi bây giờ trò chơi cùng chậu nước, với cậu bé chỉ còn là 1 thứ xa xỉ không dám động vào.

Người lớn thường áp đặt những kiến thức và kinh nghiệm mình có lên trẻ nhỏ, và che đậy sự áp đặt đó bằng những lí do "kinh điển" như:" Muốn tốt cho trẻ, làm vậy là yêu thương bảo vệ trẻ khỏi bệnh tật, khỏi nguy hiểm, là dạy trẻ biết vâng lời người lớn, dạy trẻ ngoan ngoãn v...v.." Vâng, người lớn đã thành công, con cái họ khá là ngoan mà, phải không? Ngoan là người lớn bảo gì nghe nấy, bảo ngồi xem tivi thì ngồi yên xem tivi, bảo ngưng chơi đùa thì 1 là lập tức ngưng chơi đùa , 2 là bị phát mấy roi vào mông, mếu máo đi vào ngồi yên xem tivi tiếp...

Nhưng sau khi chúng ngoan như vậy rồi, chúng sẽ không dám khám phá những gì mới mẻ nữa, vì chúng e sợ nguy hiểm, sợ dơ bẩn, sợ bị đòn ,bị mắng. Chúng sẽ không biết được bản chất thật sự của những kiến thức mà chúng học trên trường vì chưa bao giờ chúng được trải nghiệm thực tế. Làm sao biết được loại đất này xốp hơn loại đất kia như thế nào nếu không tự tay sờ vào?" Ôi bẩn lắm, đừng nghịch đất nghịch cát kinh lắm" Trong đầu bọn trẻ con "ngoan ngoãn" chắc chắn sẽ hiện lên câu này nếu giáo viên giao bài tập về nhà cho chúng là tự trồng cây. Tôi nghĩ đến đây chợt bật cười.

Tôi vui mừng vì con tôi đã không ngoan theo cách đó. Nó chỉ chơi với món đồ chơi mới trong vòng 5-10 phút, sau đó là 1 trò chơi thú vị khác mà nó tự nghĩ ra, tháo hết pin của chiếc xe ra chẳng hạn, rồi tháo tới mui xe, bánh xe, động cơ bên trong xe, và cho xe vào thùng " nghỉ ngơi", nó bắt đầu chơi với chiếc quạt, chơi với nước, với 1 cái que kem, nó có thể xới tung 1 đám đất sau vườn lên, tự mình tìm được 1 cây non mới nhú, nó chạy ù về khoe mẹ. Con trai tôi, nó vẫn thường xuyên đi chân đất và leo trèo khắp nơi, mặt mũi đen nhẻm với nụ cười trên môi, mồ hôi nhễ nhại vì hì hục chơi với cái bơm xe đạp. Và nó sẵn sàng nói không với bất kì ai làm nó khó chịu, thậm chí hét lên nếu có sự trêu đùa quá đáng. Còn tôi, tôi đang trở thành 1 bà mẹ vô cùng tệ trong mắt mọi người trong nhà khi không thể giáo dục con " ngoan" theo cách của họ. Tôi để con tôi chơi đùa tự do, quần áo lấm lem. Tôi thật tệ! Tôi cho phép con nhặt rau cùng tôi, giặt quần áo cùng tôi, để con tự rửa tay, tự rửa đồ chơi, tự xúc ăn, tự nín sau khi khóc thỏa thích, tôi thật tệ! Tôi không cho con xem tivi, suốt ngày giải thích và giải thích, nhỏ nhẹ và nhỏ nhẹ với con, không nghiêm khắc phạt con khi con nghịch ngợm, tôi quá tệ rồi!

Nhưng con trai của mẹ à, mẹ yêu con rất nhiều, mẹ không thể thốt ra được câu nói" không ngoan thì không yêu nữa" . Con hãy luôn vui vẻ và can đảm khám phá thế giới đầy sắc màu này mà không cần bận tâm đến việc phải ngoan đến mức độ nào thì mới được yêu thương, vì mẹ... mẹ mãi mãi yêu thương con cho dù con ngoan hay con hư. Mẹ xin con, đừng ngập ngừng trước những ước muốn của con, xin con đừng " ngoan", con hãy mạnh mẽ, hãy táo bạo và sáng tạo cuộc sống theo cách của riêng con, con nhé!!!

- Cỏ Thiên Đường

NGƯỜI LỚN THẬT VÔ DUYÊN! (Lụm)Tôi bàng hoàng khi cô con gái 9 tuổi kết luận rằng: Người lớn thật vô duyên! Và lý do con ...
22/11/2021

NGƯỜI LỚN THẬT VÔ DUYÊN! (Lụm)

Tôi bàng hoàng khi cô con gái 9 tuổi kết luận rằng: Người lớn thật vô duyên! Và lý do con đưa ra xuất phát từ chính những câu hỏi của người lớn.
“Cháu cao mét mấy, nặng bao nhiêu cân?”

Mỗi ngày, hai đứa nhỏ nhà tôi nhận được rất nhiều câu hỏi về chiều cao, cân nặng, nhất là khi hai chị em nó - một đứa quá lớn và một đứa quá còi. Cô chị không thích những câu hỏi về cân nặng, nó thường lảng tránh, hoặc trả lời chung chung, hoặc cười trừ. Nó bảo với tôi: Rõ ràng, ai cũng biết con béo rồi, vậy còn hỏi về cân nặng để làm gì? Để cảm thấy hả hê vì họ không béo như con ạ? Có ai thích béo đâu mẹ, con cũng muốn giảm cân lắm, nhưng con giảm chưa được. Nhiều lúc con buồn lắm vì mọi người cứ bảo con ăn hết phần của em Bông nên béo ú còn em Bông thì gầy nhẳng. Rõ ràng là em Bông sinh non, lúc sinh ra đã bị viêm ruột, em ấy ăn bao nhiêu cũng không béo, họ đâu có nuôi con và em Bông mà suy đoán là con ăn hết phần của em.

“Học kỳ vừa rồi, có được giấy khen không?”
Không chỉ bị áp lực điểm số từ thầy cô, cha mẹ, nhiều khi trẻ bị áp lực từ chính những người chẳng hề thân quen. Ví như, người hàng xóm tận đẩu tận đâu, một vị khách lạ, một người họ hàng xa lên chơi, ai cũng thích hỏi trẻ học có giỏi không, có được giấy khen không, có nhiều điểm 10 không? Những đứa trẻ học giỏi thường vui vẻ trả lời ngay, nhưng những đứa trẻ học chưa giỏi sẽ cúi gầm mặt lí nhí trả lời hoặc không nói một lời nào. Đâu chỉ trẻ xấu hổ, bố mẹ của trẻ cũng xấu hổ lây nếu như chẳng may con mình không có điểm số tốt để khoe.

“Vô duyên – người lớn thật vô duyên” - cô con gái tôi bảo. “Trong lớp của con có 36 bạn, có 16 bạn học sinh giỏi toàn diện, 20 bạn còn lại không được, như vậy là hơn một nửa lớp không phải học sinh giỏi toàn diện, chắc chắn 20 bạn ấy sẽ không thích câu hỏi này đâu”.
“Chán đời, nhà toàn “Thị Nở””
- Mẹ ơi, Thị Nở là gì?
- À… Thị Nở là một nhân vật trong truyện ngắn “Chí Phèo” của nhà văn Nam Cao, người ta thường nói ai đó như Thị Nở để hàm ý rằng người phụ nữ đó không được xinh đẹp và duyên dáng cho lắm.
- Ôi trời ơi! Con và em Bông nhìn đâu đến nỗi nào, sao cô Hoa lại bảo hai chị em con là Thị Nở?
- À… (tôi lại phải giải thích thêm). Trong trường hợp này, họ không dùng với hàm ý đó mà muốn nói rằng nhà mình chỉ đẻ toàn con gái, không có con trai.
- Vô duyên. Là con gái thì đã sao, mẹ nhỉ? Chẳng phải cô Hoa cũng là con gái đó sao? Có ai bảo cô ấy là Thị Nở đâu chứ.
“Sao họ không tự đẻ lấy mà cứ đến nhà mình giục bố mẹ đẻ?”
“Mẹ bảo với chúng con rằng mẹ sẽ không đẻ em bé nữa vì sức khỏe mẹ không cho phép, với mẹ, hai chị em con là đủ. Vậy mà, suốt ngày người ta giục mẹ đẻ. Bố không giục, ông bà không giục, toàn những người ở đâu giục. Lạ kỳ mẹ nhỉ? Nếu họ thích em bé đến thế sao họ không tự đẻ lấy mà cứ đến nhà mình giục bố mẹ đẻ?
“Mày là con ông hàng xóm”
- Mẹ ơi, hôm nọ con thấy em Minh khóc đấy mẹ ạ.
- Ủa, sao em lại khóc hả con?
- Tại vì cô nào đấy bảo em ấy là con ông hàng xóm, chẳng giống bố gì cả.
- Là cô ấy nói đùa thôi con.
- Lại đùa, sao người lớn thích đùa thế hả mẹ? Em ấy khóc suốt, sau bố em ấy về dỗ mãi mới nín đấy. Em ấy bảo với con, em chỉ thích giống bố, xấu trai như bố cũng được, còn hơn xinh đẹp mà giống ông hàng xóm.
“Bố mày có dì hai rồi kìa”
- Mẹ ơi, dì hai là gì? Sao hôm nọ chú Hải bảo với con là bố mày suốt ngày đi làm về muộn, chắc là có dì hai rồi.
- À, tôi lúng túng, chú ấy nói đùa đấy con. Con đừng tin. Đấy là chú ấy nghĩ thế chứ sự thật không phải như thế.

Mặc dù tôi đã trấn an con, nhưng con bé vẫn cứ băn khoăn, suy nghĩ, nó muốn tìm hiểu dì hai là ai? Tại sao có dì hai thì lại nghiêm trọng đến thế? Và cho đến khi nó hiểu được ý nghĩa của câu nói này thì cảm thấy vô cùng tức giận. Đa phần trong mắt trẻ con, bố là thần tượng của chúng. Thần tượng ấy luôn mạnh mẽ, chiều chuộng chúng hết mực. Nói về khoản cho trẻ đi chơi thì quả đúng là các ông bố đôi khi còn siêng hơn các bà mẹ. Thế nên, họ rất được lòng bọn trẻ. Với trẻ, bố luôn luôn yêu thương chúng và mẹ chúng nhất trên trần đời, tuyệt đối không có chỗ cho dì hai, dì ba nào có thể chen chân. Người lớn đôi khi vô tình làm tổn thương niềm tin của trẻ bởi những câu đùa tọc mạch và vô duyên. Mà cứ cho là sự thật đúng là như thế đi, thì đó cũng không phải là cách hay để báo tin cho trẻ; việc trong gia đình của trẻ, hãy để cha mẹ trẻ tự đứng ra giải quyết, bạn đừng can dự.

Ngẫm đi, ngẫm lại, mấy câu người lớn hay nói với trẻ con nhiều lúc thật vô duyên. Họ nói theo thói quen, theo ý thích của mình mà không để ý đến thái độ và cảm xúc của trẻ. Có lẽ đã đến lúc, người lớn chúng ra ngưng vô duyên và bớt soi mói vào chuyện của người khác.

Cre: Dành cho con

Bài viết hay, chia sẻ và suy ngẫm!Anh bạn tôi kể: Vợ tôi không thích đeo nhẫn, có một lần đã đem hai chiếc nhẫn đặt trên...
20/11/2021

Bài viết hay, chia sẻ và suy ngẫm!

Anh bạn tôi kể: Vợ tôi không thích đeo nhẫn, có một lần đã đem hai chiếc nhẫn đặt trên bệ cửa sổ, bị dì dọn vệ sinh lau chùi rồi quét vào sọt rác ở kế bên luôn. Ngày hôm sau, vợ tôi đem túi rác đi bỏ.

Qua một tuần mới nhớ đến mấy chiếc nhẫn, hỏi dì dọn vệ sinh, rồi tức tốc chạy đến thùng rác ở tiểu khu lục tìm. Làm sao mà tìm được...

Hai chiếc nhẫn, một chiếc 26 phân, một chiếc 50 phân, tổng giá trị hơn 103 triệu. Vợ tôi lo đến phát cáu, tôi an ủi em:
- Em không thích đeo nhẫn, lỡ làm mất thì thôi...
Cô ngạc nhiên:
- Vì sao anh không giận ?
- Vì sao anh phải giận ?
- Mẹ em nếu làm rơi cái chén, bị bố em mắng. "Đầu óc để ở cái xó nào mà rơi bể cái chén đắt tiền thế hả!"

Tôi bỗng nhiên hiểu được, hóa ra trong mắt cô, đồ vật mà bị thiệt hại thì nhất định sẽ bị mắng. Cô cũng bất ngờ khi tôi chẳng nói gì!

Bởi khi tôi còn nhỏ, trong nhà có đồ gì đó bị phá hư, người trong nhà cũng chưa từng mắng chửi nhau.

Hồi học cấp 2, tôi chơi bóng đá bể kính cửa hàng xóm phải đền tiền, bố mẹ sang xin lỗi cho người sửa mà không mắng tôi một lời.

Mẹ tôi chiên đồ ăn, dầu ăn văng trúng tay mẹ, nóng quá nên lỡ tay làm rơi cái tô vỡ vụn, thức ăn vương vãi khắp nhà, bố tôi không mắng mẹ, chỉ chạy thật nhanh lấy thuốc trị bỏng.

Qua đó nghiệm ra: Kỹ năng thân mật, lòng trắc ẩn và yêu thương gia đình có hay không sẽ được truyền từ thế hệ này sang thế hệ sau, sự tương tác của bố mẹ tốt hay xấu chính là tấm gương phản chiếu để con cái họ nhìn thấy khắc ghi trong lòng.
Sau khi kết hôn, họ sẽ sử dụng các phương pháp tương tự để hòa hợp với bạn đời và con cái.

Vợ chồng thương yêu nhau, tôn trọng nhau thì mới tu cho con cái tính thân mật cao, sau này trở thành vợ thành chồng của người ta cũng sẽ bao dung lỗi lầm cho nhau, sẽ ân cần quan tâm chăm sóc nhau.

Vợ chồng tính toán chi li, cãi vã suốt ngày sẽ khiến những đứa trẻ con họ có kỹ năng thân mật thấp, trầm cảm, tiếp thu kiến thức chậm và khó thể giỏi hơn với các đứa trẻ khác trong tương lai đầy khắc nghiệt.Và cái vòng tuần hoàn luẩn quẩn lại cứ thế tiếp diễn đến đời kế tiếp...

Một cái màn hình điện thoại bị phá hỏng, chỉ mấy trăm ngàn sửa chữa lại xài được rồi cớ gì mà phải dằn vặt nhau!

Nhưng sẽ mất bao nhiêu tiền và bao nhiêu năm để sửa chữa một mối quan hệ đã bị rạn nứt và vết đau ám ảnh trong lòng nhau!
(Sưu tầm)

BÀI HỌC TỪ 2 TÔ MÌMột buổi sáng, người cha làm hai bát mì. Một bát có trứng ở trên, một bát không có. Ông hỏi con trai m...
16/11/2021

BÀI HỌC TỪ 2 TÔ MÌ

Một buổi sáng, người cha làm hai bát mì. Một bát có trứng ở trên, một bát không có. Ông hỏi con trai muốn ăn bát nào?

Cậu con trai chỉ vào bát có trứng nói:
- Con muốn ăn bát này ạ.
- Nhường cho bố đi.
- Không, bát mì này là của con
- Không nhường thật à? Ông bố dò hỏi.
- Con không nhường! - Cậu bé kiên quyết trả lời rồi đắc ý với quyết định của mình.

Ông bố lặng lẽ nhìn con ăn xong bát mì thì mới bắt đầu ăn bát của mình. Đến những sợi mì cuối cùng, người con nhìn thấy rõ ràng trong bát của cha có hai quả trứng.

Lúc này, ông bố chỉ hai quả trứng trong bát mì, dạy con rằng:
- Con phải ghi nhớ điều này, những gì mắt con nhìn thấy có thể chưa đủ, thậm chí không đúng. Nếu con muốn chiếm phần lợi về mình, con sẽ không nhận được những cái lợi lớn hơn.
---

Và ngày hôm sau, người cha lại làm hai bát mì trứng, một bát trên có trứng và bát không có trứng. Người cha hỏi:
- Con ăn bát nào?
Rút kinh nghiệm từ lần trước, cậu con trai ngay lập tức chọn bát mì không có trứng. Thật ngạc nhiên, khi cậu bé ăn hết bát mì vẫn không có quả trứng nào. Trong khi đó, bát mì của người cha không những có quả trứng ở trên mà còn một quả nữa ở dưới đáy.

Ông chỉ vào bát mì của mình và nói:
- Không phải lúc nào cũng dựa vào kinh nghiệm được đâu con trai à. Đôi khi cuộc sống sẽ lừa dối con, tạt gáo nước lạnh vào con khiến con phải chịu thiệt thòi. Con không được quá khó chịu hay buồn bã. Hãy xem đó là một bài học.
---

Một thời gian sau, người cha lại nấu hai bát mì như những lần trước và hỏi con trai chọn bát nào. Lần này, cậu con trai muốn cha chọn trước.

Ông bố chọn bát mì có trứng và ăn ngon lành. Cậu con đón lấy bát mì không trứng mà ăn, thần thái lần này bình tĩnh.
Ăn một lúc cậu chợt phát hiện trong bát của mình có 2 quả trứng. Người cha mỉm cười nói với cậu con trai:
Con thấy không, khi con nghĩ tốt cho người khác, những điều tốt đẹp sẽ đến với con. Khi con không màng đến lợi ích riêng của bản thân, cuộc đời sẽ không để con phải chịu thiệt

Sưu tầm

ĐỪNG XEM THƯỜNG CÂU HỎI: "VÌ SAO MẸ ĐI LÀM?"Ba mẹ dành ra ít phút đọc và ngẫm xem có tham khảo được không ạ. Cá nhân mìn...
12/11/2021

ĐỪNG XEM THƯỜNG CÂU HỎI: "VÌ SAO MẸ ĐI LÀM?"

Ba mẹ dành ra ít phút đọc và ngẫm xem có tham khảo được không ạ. Cá nhân mình cứ gật gù mãi....

❇️❇️❇️❇️❇️❇️❇️❇️

"Mẹ ơi tại sao mẹ đi làm. Sao mẹ không ở nhà với con?”, khi gặp phải câu hỏi này, bạn sẽ trả lời con mình thế nào?

Gần đây trên mạng xã hội có một câu chuyện thế này. Một đứa trẻ hỏi: “Mẹ ơi, tại sao mẹ bỏ con để đi làm?”. Người mẹ trả lời: “Mẹ cần kiếm tiền để mua thức ăn và đóng học cho con”. Đứa trẻ nghe xong chỉ lặng lẽ cúi đầu: “Hóa ra con gây ra sự mệt mỏi cho mẹ”.

Cũng với câu hỏi này, một bà mẹ khác đáp: “Mẹ đi làm để học kiến thức mới, để kết bạn và tìm niềm vui. Giống như con là học sinh, con phải học tập chăm chỉ và hòa đồng với bạn bè”. Đứa trẻ nghe xong lại mỉm cười nói “Vâng, con hiểu rồi”.
Adele Farber, nhà tâm lý học nổi tiếng người Mỹ từng nói: “Đừng đánh giá thấp tác động của lời nói đến cuộc sống của trẻ”.

Hai câu trả lời trên phản ánh hai giá trị khác nhau. Khi đứa trẻ đặt câu hỏi “Tại sao bố mẹ phải đi làm” nó phản ánh suy nghĩ của trẻ về thế giới bên ngoài. Câu trả lời của cha mẹ sẽ ảnh hưởng đến quan điểm ban đầu của trẻ về nghề nghiệp và cuộc sống sau này.

Có lẽ, khi đề cập đến vấn đề này, nhiều phụ huynh sẽ thấy buồn cười và cho rằng nó không đáng mang ra bàn luận. Nhiều người cảm thấy con cái đang gây rắc rối một cách vô lý bởi câu hỏi đã có đáp án hiển nhiên.

“Nếu không đi làm, lấy tiền đâu mà tiêu. Đồ ăn, đồ chơi của con chắc từ trên trời rơi xuống chắc” hay “Những cuốn sách con đọc, quần áo con mặc và ngôi nhà con sống đều được mua bằng tiền? Mẹ không đi làm, tiền đâu để mua những thứ đó”…, nhiều người sẽ trả lời như vậy.

Thế nhưng hãy suy nghĩ kỹ, con bạn sẽ cảm thấy thế nào khi nghe câu trả lời “phũ phàng” như thế.
Một bé gái 5 tuổi đã khóc thét và ném kẹo về phía mẹ khi nhận được câu trả lời “Mẹ đi làm để mua kẹo cho con”. Vừa ném cô bé vừa hét: “Từ giờ trở đi con sẽ không ăn kẹo nữa”.

Cảnh tượng như vậy thật đáng buồn. Trong tâm trí trẻ, chúng chỉ mong muốn cha mẹ ở bên mình nhiều hơn. Bởi vậy khi người lớn đi làm, trẻ không được gặp thường xuyên, trong lòng sẽ cảm thấy bất an.

Với câu hỏi này, bạn có thể trả lời con: "Mẹ không muốn bỏ con ở lại nhưng mẹ phải đi làm, và mẹ sẽ trở về nhà với con vào buổi chiều. Chúng mình sẽ ôm nhau và rất vui, nhớ kể cho mẹ xem con đã chơi những trò gì ở nhà khi mẹ đi làm nhé!". Hay: "Bố mẹ thích làm việc, có thể học những kiến thức mới lạ và mang lại hạnh phúc cho người khác. Bố mẹ không thể mang con đi làm cùng nhưng sẽ luôn nhớ tới con".

Một câu trả lời như vậy có thể không thỏa mãn mong muốn luôn ở cùng bố mẹ, nhưng nó sẽ mang lại cho trẻ cảm giác an toàn và được yêu thương. Đồng thời bằng cách này, trẻ sẽ có động lực hơn trong học tập, khi mong muốn có được niềm hạnh phúc khi đi làm như bố mẹ mình.

Trong lá thư gửi con gái, một người cha đã từng viết: "Bố không bao giờ nói rằng đi làm để kiếm tiền, vì bố sợ con sẽ nghĩ tiền quan trọng hơn con". Bức thư này sau đó được người con lưu giữ nhiều năm, kể cả sau khi người cha mất vì một tai nạn lao động.

"Bố luôn cho tôi cảm giác rằng, dù ông làm gì, đi đâu thì tình yêu dành cho con vẫn luôn trọn vẹn", cô con gái chia sẻ.

Hãy để trẻ biết, ngay cả khi bố mẹ làm việc, họ vẫn yêu con!
Trong chương trình "Thiếu niên nói" gần đây, một cô bé đã hét lên: "Mẹ ơi mẹ có yêu con không? Tại sao mẹ có thể nói nhiều chuyện với người lạ nhưng không thể nói chuyện với con. Khi con muốn nói chuyện, mẹ lại luôn bận rộn và chỉ hỏi con những câu hỏi lạnh lùng. Con không biết mẹ có còn yêu con nữa không"?

Tiếng khóc của cô bé đã khiến khán giả rơi nước mắt. Trên thực tế, nhiều phụ huynh vất vả làm việc với mong muốn cho con có cuộc sống và điều kiện giáo dục tốt nhất. Tuy nhiên không phải sự cố gắng nào cũng được trẻ thấu hiểu. Bởi những gì trẻ nhìn thấy là cha mẹ chỉ quan tâm tới công việc mà nhiều khi quên mất sự có mặt của chúng.

Trong mắt trẻ, cha mẹ là cả thế giới. Với mong muốn luôn được đồng hành cùng cha mẹ, đừng vì công việc mà bỏ qua thái độ của con. Chỉ cần một cái ôm, một lời nói nhẹ nhàng: "Mặc dù mẹ rất bận rộn, nhưng con sẽ là người mẹ luôn yêu thương nhất", khiến trẻ cảm thấy cả thế giới này đều thuộc về chúng.

Cha mẹ thường phàn nàn về công việc khó khăn trước mặt con cái. Nó sẽ gây ra tác động gì?
Có một câu chuyện được chia sẻ trên Weibo gần đây. Một người mẹ hay than phiền mệt mỏi sau giờ làm trước mặt con gái. Lúc thì cô chê người sếp mới khó tính, bắt làm thêm không có lương. Lúc thì cô than đau đầu vì công việc căng thẳng.

Một ngày cô con gái nói với mẹ. "Mẹ ơi học nhiều khiến con đau đầu. Giáo viên toán của con giao rất nhiều bài tập về nhà, con thực sự ghét đi học. Thật tuyệt nếu không phải đến trường mẹ ạ".

Người mẹ tức giận nói với con: "Con còn nhỏ mà đã không muốn đi học. Con thật hư đốn". Ngay lập tức, con gái hỏi mẹ: "Tại sao mẹ được phép ghét đi làm còn con thì không?".
Bởi vậy mới nói, truyền áp lực công việc cho con cái sẽ chỉ tạo ra một khối u ác tính trong trái tim của trẻ.
"Đừng nên truyền năng lượng tiêu cực của cuộc sống cho con bạn bởi nó sẽ làm sâu sắc thêm sự ác cảm của trẻ với việc học hành và ảnh hưởng tới tương lai của chúng", một nhà xã hội học Trung Quốc từng nói.
Tôi từng chứng kiến câu chuyện của một người lao công gần nhà.
Sáng sớm mùa đông khi trời vẫn lờ mờ tối, người mẹ chia tay con trai đi làm.
Đứa con 5 tuổi với đôi mắt còn ngái ngủ, mếu máo khóc: "Mẹ ơi, tại sao mẹ bỏ con để đi làm sớm như thế?".
Người mẹ ôm con vào lòng, mỉm cười giải thích: "Con có phải đi bộ trên đường mỗi ngày để đến trường không? Con có thích con đường mình đi đầy bùn đất và rác thải không?"

Đứa trẻ nói: "Không ạ". Bà mẹ xoa đầu con: "Một đứa trẻ thích sạch sẽ như con luôn là một đứa con ngoan". Rồi bà tiếp lời: "Bởi vậy mẹ phải ra ngoài sớm để dọn đường. Bằng cách này, những bạn nhỏ như con sẽ rất sạch sẽ và hạnh phúc mỗi khi bước qua con đường đó hàng ngày".
Cậu con trai 5 tuổi cười tít mắt khi nghe câu trả lời của mẹ. Cậu đưa ngón tay cái lên hào hứng: "Mẹ ơi, mẹ thật vĩ đại".

Đôi khi thái độ của cha mẹ với công việc cũng là thái độ của họ với cuộc sống. Những người có cách nhìn hạn chế luôn bị ám ảnh bởi hiện trạng của chính họ, phàn nàn về bản thân và những bất công trong xã hội.

Trái lại, những người có kiến thức rộng, thậm chí khi ở những vị trí bình thường nhất, họ lại có thể tạo ra những thành tựu vượt quá tầm hiểu biết của người thường và có được hạnh phúc mà họ mong muốn.

Như câu chuyện trên, đứa trẻ rất hạnh phúc khi nghe câu trả lời của mẹ mình. Trẻ em chính là tấm gương phản chiếu hình ảnh của cha mẹ. Như mẹ của tỷ phú Mỹ Elon Musk từng nói: "Hãy để những đứa trẻ lớn lên trong môi trường mà cha mẹ luôn chăm chỉ làm việc. Để chúng hiểu được càng làm việc chăm chỉ sẽ đạt được thành tích càng lớn và có cơ hội thành công càng nhiều".

Cha mẹ là người hướng dẫn cuộc sống của trẻ. Bất kỳ lời nào cha mẹ nói sẽ để lại dấu ấn trên hành trình trưởng thành của mỗi đứa con.

Do đó khi con hỏi "Mẹ ơi, tại sao mẹ lại đi làm", xin hãy cúi xuống và giải thích một cách kiên nhẫn. Câu trả lời và thái độ của bạn đối với công việc sẽ quyết định thái độ và ý thức tương lai của con đối với nghề nghiệp và cuộc sống.

Ngay cả khi có một chút mệt mỏi, bạn cũng nên tạo ra một câu chuyện cổ tích đẹp cho đứa con của mình, để chúng có cơ hội nắm lấy thế giới tương lai bằng chính tình yêu thương của cha mẹ mình.
Bài viết của tác giả Khải Thúc, đăng trên một diễn đàn dành cho cha mẹ tại Trung Quốc.

Nguồn: Hải Hiền dịch

NGÔN TỪ LÀ VỐN SỐNG CON MANG THEO CẢ CUỘC ĐỜI VÌ VẬY 🌈🌈🌈 HÃY SỬ DỤNG NGÔN TỪ TÍCH CỰC VỚI CON 1️⃣. Đừng dùng ngôn từ thô...
08/11/2021

NGÔN TỪ LÀ VỐN SỐNG CON MANG THEO CẢ CUỘC ĐỜI VÌ VẬY

🌈🌈🌈 HÃY SỬ DỤNG NGÔN TỪ TÍCH CỰC VỚI CON

1️⃣. Đừng dùng ngôn từ thô tục.
Nên nói với trẻ “Đi vệ sinh”, chứ đừng bao giờ nói “Đi ỉa, đi đái đi” bô bô trước mặt người khác. Trẻ đánh bủm cũng không nên nhận xét bàn tán…

2️⃣. Đừng “Vâng, dạ, ạ” khi nói chuyện với trẻ.
Nhiều ông bà, bố mẹ làm thế vì muốn trẻ bắt chước để cũng gọi dạ bảo vâng. Vấn đề không phải ở chỗ trẻ nói được các từ đó. Cái bé cần học là biết nói những từ đó với người lớn tuổi hơn mình. Nếu bạn muốn con sử dụng những từ đó thì hãy cư xử như thế với bố mẹ mình, với những người nhiều tuổi hơn mình xung quanh để bé hiểu. Người lớn dạ vâng với em bé là làm mẫu sai trật tự xã hội và sai cách dùng tiếng Việt.

3️⃣. Đừng bắt trẻ ạ đi rồi mới cho cái này cái kia.
Ạ thể hiện sự tôn trọng chứ không phải là hành động có điều kiện. Trẻ yêu tất cả mọi người xung quanh vô điều kiện mà khi muốn cái gì thì phải ạ mới được cho. Chẳng phải chúng ta đang dạy trẻ mọi thứ đều có điều kiện hay sao? Thế là đến một lúc khi bạn không đồng ý cho trẻ cái gì, bé quay lại bảo “Con không yêu mẹ nữa đâu đấy nhé. Mẹ phải cho con ăn kẹo con mới yêu mẹ”.

4️⃣. Đừng dùng những cụm từ tiêu cực như đối phó với trẻ, ăn vạ, quấy, lười học, chậm như sên...
Hãy luôn chọn từ ngữ tích cực khi nói chuyện với con, nói về con. Trẻ không phải là kẻ thù để phải đối phó. Trẻ không ăn vạ mà là đang thể hiện chính kiến của mình. Trẻ không lười học mà vì học theo cách không phù hợp thì trẻ làm sao thích được.

5️⃣. Đừng bàn luận hay nhận xét trẻ.
“Con bé nhà em lười ăn khổ lắm”; “Thằng nhà em yếu lắm hơi tí là lăn ra ốm”; “Nó nghịch như giặc không ai trông được đâu”; hay phổ biến nhất là các bé bị nhận xét hư. Cứ không theo ý người lớn là thành hư chứ không ai hiểu trẻ chỉ đang thử thách các biên giới xung quanh mình xem có đúng là cần phải thế hay không… Bạn có muốn bị ai miêu tả như thế không? Kể cả bạn có như thế bạn cũng không thích ai nhận xét như vậy hay mang bạn ra bình luận với người khác. Thế nhưng chúng ta làm vậy với con mình. Những đứa trẻ không có khả năng tự bảo vệ.

6️⃣. Đừng đặt mình lên vị trí cao hơn trẻ.
Các thầy cô giáo không bao giờ nói dạy học, mà chỉ nói “Cô hướng dẫn con trước rồi con sẽ tự làm nhé”; “Lại đây, cô chỉ cho con xem cái này thú vị lắm”; “Cô sẽ giúp con một tay nhé?”…, vì quá trình học sẽ là do trẻ tự làm chứ không phải do cô dạy trẻ mới biết học. Chỉ là từ khác nhau nhưng thể hiện sự tôn trọng của các cô với trẻ.

7️⃣. Đừng dùng câu hỏi hay câu phủ định.
Ví dụ, thay vì “Sao lại đổ nước ra sàn như thế?” thành “Nước này là để uống con à”; “Không được nhảy nhót trên giường của mẹ” thành “Giường là nơi để nằm ngủ”; “Có ngừng ném đồ chơi ngay lại không?” thành “Lego là để xếp hình. Con muốn ném thì đi ném bóng rổ”; “Sao cứ gào toáng lên thế?” thành “Nói to là mất lịch sự đấy con ạ”…

8️⃣ Đừng suy nghĩ tiêu cực.
Em bé bê cốc sữa từ bếp ra bàn để uống bị đổ ra ngoài, mẹ hãy nói “May thật, may mà con chỉ làm đổ một tí thôi nhỉ. Đổ nhiều thì chẳng còn gì để uống”. Bé vẽ ra ngoài hình tô màu, có thể bảo: “Chỉ hơi ra ngoài tí thôi. Bao giờ tay con khéo hơn thì tất cả các nét sẽ nằm gọn trong hình vẽ”. Bé bị ngã, mẹ hỏi: “Có gãy cái gì không con? Không à? May quá, gãy cái gì thì đã phải đi bệnh viện bó bột rồi. Xước một tí về chỉ cần bôi thuốc sát trùng là tự khỏi luôn”… Cách nói như vậy thứ nhất là để bé học cách luôn bình tĩnh xử lý vấn đề; thứ hai là chuyện đã xảy ra rồi, nhìn một cách tiêu cực chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn. Chẳng phải khi luôn suy nghĩ như vậy cuộc sống tươi đẹp hơn biết bao?

9️⃣. Đừng ra lệnh.
“Không được đánh bạn. Bố nói con có nghe không?” thành “Mọi người đều phải tôn trọng nhau. Đánh người là vi phạm pháp luật”. “Con chào các cô các bạn đi rồi về. Người lớn nói thì phải nghe chứ” thành “Khi về bao giờ mình cũng chào tạm biệt mọi người con à”… Khi nói thế, bạn muốn truyền thông điệp trật tự xã hội là thế, cách cư xử quy định theo văn hóa Việt Nam là thế. Ai cũng làm thế dù là người lớn hay trẻ con. Chứ không phải là con bị người lớn bắt làm theo ý mình. Sau này bé cũng biết cách cư xử khi tham gia vào các cộng đồng, biết tôn trọng mọi người chứ không áp đặt những người ít tuổi hơn mình.

☘Cứ như thế, suốt những năm còn bé, sử dụng ngôn ngữ tích cực với bé là cách bố mẹ thể hiện sự tôn trọng con, giúp bé hình thành thái độ sống tích cực ngay từ nhỏ, giúp bé học cách tôn trọng mọi người. Cùng lúc, bố mẹ đã giúp trang bị các kỹ năng là lợi thế cho bé suốt cả cuộc đời sau này trong cuộc sống riêng cũng như khi tham gia vào xã hội.
Nguồn CSV
,
,
‬‬‬‬‬

BỐ MẸ ĐÃ TỪNG NÓI THẾ NÀY VỚI CON MÌNH?1. Nín ngayKhi bạn đang khóc, ai đó ra lệnh cho bạn nín, bạn có thể nín được khôn...
28/09/2021

BỐ MẸ ĐÃ TỪNG NÓI THẾ NÀY VỚI CON MÌNH?

1. Nín ngay
Khi bạn đang khóc, ai đó ra lệnh cho bạn nín, bạn có thể nín được không? Chắc chắn là không. Vậy tại sao bạn lại yêu cầu con phải nín? Mà cho dù con nín khóc thì nỗi ấm ức, vấn đề cũng chưa được giải quyết cơ mà.

👉Vậy khi con đang khóc, thay vì hét lên câu “Nín ngay” bạn có thể thử những câu sau:
“Con đang buồn/ sợ/ thất vọng… à? Con có muốn mẹ ôm một cái không?”
“Mẹ có thể làm gì giúp con đỡ buồn/ sợ/ thất vọng không?”
“Khóc là cách giúp mình đỡ buồn/ sợ/ thất vọng… đấy! Con cứ khóc bao giờ bình tĩnh lại thì mẹ con mình nói chuyện nhé!”

2. Nhanh lên
Thực ra thì câu này chẳng có tác dụng gì với các bạn nhỏ cả, bố mẹ càng giục nhanh lên thì chỉ khiến bố mẹ càng thêm sốt ruột khi con chẳng làm theo lời mình gì cả, sao vẫn giữ nguyên vận tốc hiện tại. Kết quả là bố mẹ phát điên.

👉Vì thế, thay vì để tình huống phải giục nhanh lên thì 1 là hãy làm hộ con nếu bạn thật sự cần đi nhanh. Hai là hãy chuẩn bị từ trước cho bé đủ thời gian để làm.

3. Con thật là hư/hỗn/béo/xấu...
Có một nguyên tắc trong kỉ luật là “Chỉ chỉ trích hành động, không chỉ trích con người” Khi bạn chỉ trích con người, bé sẽ thấy mình hư thật, xấu thật, chả có gì để cải thiện cả. Nhưng khi bạn chỉ trích hành động, bé hiểu là mình tốt, chỉ có hành động xấu thôi và mình có thể cải thiện bằng cách không làm hành động đó nữa.

👉Vì thế, thay vì chỉ trích con thật là….hãy thay bằng các câu chỉ trích hành động, ví dụ:“Đánh bạn là một hành động xấu”

4. Con làm Mẹ xấu hổ/phát điên...
Nuôi dạy con bằng cách khích tướng, chỉ trích, làm nhục có thể hiệu quả, tạo ra những đứa trẻ thành công, nhưng không tạo ra những đứa trẻ hạnh phúc.

👉Khi bạn đang bực mình/ tức giận bạn hoàn toàn có thể nói:
“Mẹ đang rất bực mình/ buồn/ không vui.. khi con đánh bạn/ không xếp gọn đồ chơi”
Bạn có thể nói lên cảm xúc của mình, chỉ trích hành động của bé nhưng đừng đổ tội cho trẻ với những từ nặng nề.

5. Lớn rồi mà vẫn sợ/khóc nhè/đái dầm...
Ơ, thế lớn rồi là không được khóc, sợ thế thì cảm xúc sẽ ở đâu? Tại sao chúng ta cứ phải phủ nhận cảm xúc của trẻ trong khi cảm xúc là cái vô hại, cách thể hiện cảm xúc (la hét, đập phá..) mới có thể có hại. Và khi bạn khích tướng thế thì cũng ko làm bé trở nên can đảm/ người lớn hơn được đâu mà chỉ gồng mình lên để chứng tỏ là người lớn thôi, bên trong vẫn chênh vênh lắm.
👉Hãy công nhận cảm xúc của con vì dù lớn thế nào, con người ta vẫn cần cảm xúc và vẫn có thể mắc lỗi. Quan trọng là sau đó xử lí thế nào. Vì thế, hãy nói: “Con đang sợ à? Thi thoảng mẹ cũng sợ chúng lắm.”

6. Ai dạy/con học cái kiểu ấy ở đâu đấy?
Khi nói câu này bố mẹ chính thức nhận mình thua, lép vế trong việc nuôi dạy con so với những người khác có thể có ảnh hưởng đến con. Câu nói này thể hiện sự bất lực.

👉Thay vì nói câu đó, hãy nói: “Hành động đó không đẹp/ không lịch sự chút nào và mẹ không muốn con lặp lại nữa”. Nếu lặp lại, hãy tìm hậu quả hợp lí để phân tích và xử lí.

7. Làm theo lời bố/mẹ nói ngay lập tức
Trẻ con có phải rô bốt đâu mà nhận lệnh là thi hành ngay. Chưa kể chúng có khi còn chưa nghe thấy lệnh vì còn mải tập trung việc khác. Và hơn nữa bạn càng nói câu này thì bé càng nhờn, có lí do để tiếp tục trì hoãn cho đến khi mẹ phải hét lên.

👉Vì thế, khi yêu cầu bé làm gì, hãy chắc chắn bé đã lắng nghe và có thể làm được lúc đó bằng cách đến gần con, ngồi xuống ngang tầm con rồi nói, chờ 5s để con thực hiện.

8. Con phải...
Chẳng ai thích bị ra lệnh cả, nhất là trẻ con, những em bé tính khí mạnh.

👉Thay vì “Con phải” hãy hỏi: “Con nghĩ xem có cách nào để….” “Theo con thì có cách nào để….” Khi bạn đá bóng về sân trẻ, chúng sẽ phải suy nghĩ. Và khi đã nghĩ ra, chúng sẽ vui vẻ hiện thực hóa ý tưởng của mình hơn.
Còn nếu bé không nghĩ ra và bạn phải nói, hãy nói “Mẹ nghĩ là…” “Theo mẹ thì…” sẽ dễ chấp nhận hơn.

9. Con nhìn bạn/em/anh/chị xem...
Lỗi so sánh kinh điển của các bố mẹ và dường như lúc nào cũng có một “Con nhà hàng xóm” giỏi hơn, ăn ngoan hơn…. Con nghe những câu so sánh chỉ thêm tự ti thôi.
Vì thế, hãy ngừng so sánh.

10. Bố Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi?
Câu nói này là câu nói vô nghĩa nhất mà các bậc cha mẹ thường nói, nếu trẻ trả lời được, chúng đã không làm thế từ đầu rồi. Câu này chỉ để bố mẹ xả cơn tức giận và khiến trẻ thêm rối trí.

👉Thay vì thế, hãy tìm cách làm thế nào để không phải nhắc trẻ nữa, bằng cách cùng thảo luận với con cách gì để không lặp lại vấn đề đó, in những tờ nhắc nhở đẹp để con nhớ… Hãy sáng tạo và tìm cách con có thể tiếp thu, thay vì tuyệt vọng “Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi?”

Nguồn: sưu tầm

Address

Thanh Hóa

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Giáo Dục Sớm - Home Kids posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category