10/02/2026
Sau bài “Không phải cứ ốm lại là khỏe”, có vài người nhắn mình hỏi:
“Vậy rốt cuộc là do đâu mà cơ thể xuống nhanh như vậy?”
Mình cảm thấy cơ thể mình không gặp vấn đề chỉ vì một ngày quá mệt. Cũng không phải vì một giai đoạn quá căng thẳng.
Mà vì sống trong căng thẳng đủ lâu, tới mức mệt mỏi trở thành điều quen thuộc.
Khi mệt là chuyện bình thường, thì những tín hiệu rất nhỏ của cơ thể cũng rất dễ bị mình bỏ qua.
Stress, với tụi mình lúc đó, không phải là một giai đoạn. Nó là trạng thái sống.
Chồng mình không phải kiểu người hay than mệt.
Dù mệt anh vẫn ráng
Thiếu ngủ thì anh uống cà phê
Áp lực thì mặc kệ, vẫn làm cho xong việc
Ngủ trễ quen mắt
Sống trong trạng thái đó đủ lâu, tụi mình không còn phân biệt được – mệt vì công việc – hay mệt vì có điều gì đó không ổn
Cho tới khi có những thay đổi rõ rệt mà tụi mình không thể làm ngơ nữa, lúc đó mới giật mình nhìn lại. Hóa ra, không phải là mình chịu được giỏi, mà là mình đã cố tình bỏ qua từng dấu hiệu nhỏ quá lâu.
Tụi mình đã từng nghĩ stress có là gì đâu. Vì ai đi làm mà không stress.
Chỉ là, tới lúc không thể phớt lờ nữa, thì tụi mình mới chịu dừng lại để nghe.
Bạn có đang sống trong một kiểu “stress quen rồi” như vậy không?