29/10/2025
💕 BÀI DỰ THI "CUỘC THI VIẾT : THƯ GỬI TUỔI 20 TỪ CHIẾN TRƯỜNG NĂM ẤY"
Tác giả: Nguyễn Mạnh Cường
Tác phẩm: Những năm tháng đầu đời
Nhân vật lịch sử:
Bình chọn tại Fanpage của Tủ sách Thanh niên: https://www.facebook.com/tusachthanhnien.vn
__________
⚡️Nội dung bài dự thi:
Tôi – Một người con của mảnh đất Phú Thọ mang theo ước mơ binh nghiệp, để rồi tự hào biết bao khi được khoác lên mình “màu áo xanh”. Tưởng chừng chỉ là một xuy nghĩ hão huyền nhưng nó lại trở thành sự thật. Ngày nhận tin báo trúng tuyển, cảm xúc tôi như vỡ òa trong vui sướng. Bởi lẽ trong guồng cảm xúc ấy, không chỉ dừng lại ở niềm vui đâu, nó còn có hạnh phúc, mãn nguyện, có chút nhẹ lòng thả gánh và cả đôi phần lo âu. Mãn nguyện, nhẹ lòng vì bản thân đã không chọn sai, còn lo âu phần vì không biết sắp tới sẽ ra sao, phần vì phải xa nhà nữa…
Cuộc đời mỗi người có những bước ngoặt khó quên, và với tôi, đó là hành trình đến với màu áo lính. Như một sự sắp đặt, lý do khiến tôi đến với quân ngũ không phải điều gì quá lớn lao, mà khởi nguồn từ những kỷ niệm rất đỗi nhẹ nhàng. Trước khi lựa chọn đến với màu áo xanh tôi có một tình yêu tha thiết với bục giảng. Chỉ mong sao mười hai năm đèn sách có thể đổi được một tấm vé đặt chân vào ngôi trường sư phạm. Để rồi sau này, với dáng vẻ của một người thầy mẫu mực đào tạo nên bao thế hệ học trò nối tiếp. Nhưng rồi vào giữa năm lớp 12, một sự kiện đã diễn ra. Khi ấy anh trai tôi đang tham gia huấn luyện tân binh tại K02 và tôi đã có một chuyến đi thăm anh cùng với gia đình. Bước chân vào đơn vị, vì là ngày nghỉ nên sẽ không có khung cảnh tập luyện đâu, cũng chẳng có thiết quân luật. Mà thứ kéo tôi ở lại với ngành lại là sự thay đổi của anh tôi. Từ một người tính buông thả, lười biếng, kệ đời, bồng bột thì giờ đây khi gặp lại sau gần 3 tháng, anh tôi đã thực sự lột xác. Giờ đây trông anh tôi vừa thành thục, rắn rỏi vì làn da rám nắng, những vết chai sần vẫn còn hằn rõ nơi tay, vừa kỷ luật, gọn gàng từ đầu tóc đến tác phong. “Ngày ấy, tôi chẳng hiểu hết ý nghĩa của hai chữ người lính, chỉ thấy màu áo xanh ấy có gì thiêng liêng và cao đẹp”. Tình yêu màu áo lính bắt đầu.
Giờ đây, tôi đứng trước hai lựa chọn, một bên là bục giảng – ước mơ đã ấp ủ từ lâu, một bên là màu áo lính – chất chứa nghĩa vụ cao cả và thiêng liêng tự trào. Nhưng các bạn biết không, thời điểm đứng giữa hai lựa chọn ấy cách kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông vỏn vẹn chỉ 4 tháng mà thôi. Quyết định chọn thi công an vào thời điểm ấy là một quyết định cự kỳ liều lĩnh. Nhưng rồi sau gần một tuần đấu tranh, con tim tôi đã chiến thắng và tôi chính thức làm hồ sơ đăng ký thi Công an nhân dân. Chưa dừng lại ở đó, sự khác biệt về phương thức thi khiến tôi không kịp trở mình. Từ việc chỉ cần đầu tư cho 3 môn, giờ đây tôi phải đầu tư cho cả 8 môn học. Lượng kiến thức mới - cũ cứ chồng chất đan xen, cảm giác tôi như bị ngợp trong kiến thức. Nhưng tôi không học một cách mù quáng, sonng song với việc học, tôi tìm tòi rất nhiều thông tin, kinh nghiệm, chia sẻ khi thi các trường Công an nhân dân và dần dần lối mòn đã hiện ra. Tôi bắt đầu quen dần với guồng quay học tập và biết mình thực sự cần gì. Khi ấy bạn biết tôi cần nhất điều gì không? Thứ tôi cần nhất khi ấy là sự ủng hộ của gia đình nhưng tôi lại không có được? Có những bữa cơm rất nhạt, rất nhạt, không phải vì canh nhạt mà vì quá đỗi muộn phiền. Trong ký ức của tôi chỉ có những câu nói trì triết cứ văng vẳng không thôi. “Mày không thi được đâu”, “Dạng như mày mà đòi thi Công an”, “Mày thì làm được cái gì”. Gạt bỏ hết những điều ấy, trong mắt tôi lúc ấy chỉ có quyết tâm và quyết tâm mà thôi. Có những tuần, tôi liên tục phải nghỉ đến mấy ngày để vào Công an huyện làm hồ sơ sơ tuyển. Nhà tôi cách Công an huyện gần 40 km cơ, mà một tuần ra ra vào vào để làm thủ tục những 3 4 lần, mệt chứ. Bởi lẽ không ai đi lấy giúp tôi cả, vào đấy gặp phụ huynh các bạn cùng sơ tuyển. Tôi cũng tủi thân chứ, phải không?
Đến ngày thi tốt nghiệp trung học phổ thông, tôi không quá áp lực bởi áp lực của tôi không đặt ở đây mà nó nằm ở kỳ thi đánh giá năng lực. Nơi mà sẽ quyết định tôi có đủ tiêu chuẩn để được đứng tên trong hàng ngũ của lực lượng vũ trang hay không. Và rồi cái gì đến cũng sẽ đến, một tuần sau đó, tôi đã lần đầu đặt chân vào ngôi trường Học viện Cảnh sát nhân dân để bắt đầu cho kỳ thi định mệnh ấy. Sau 3 tiếng đồng hồ ngắn ngủi, kỳ thi đã kết thúc, tâm trạng tôi gần như trống rỗng vì không biết kết quả sẽ ra sao. Đến lúc này rồi thì không còn gì đâu để mà vớt vát. Sải chân trong sân trường tôi cố nán lại mỗi chỗ một chút, nhìn thật lâu như để cố nhớ hết mọi thứ vào trong đầu. “Thì ra đây là nơi con tim tôi vẫy gọi, không biết mình có thể trở lại nhìn nó lần hai?”.
Trở về, tôi quyết định đi làm coi như một sự trải nghiệm trong thời gian đợi kết quả. Và cũng không quá lâu đâu, chỉ sau hơn một tháng kết quả đã được gửi về. Nhìn kết quả cảm xúc tôi như vỡ òa, nước mắt cứ chảy ra mà chẳng thể ngưng được. Khi ấy tôi chỉ muốn hét lên thật to như để trút hết bao mệt mỏi, áp lực bủa vây tôi trong suốt thời gian vừa qua. Tôi đã đỗ rồi. Từ đây, hành trình tôi chính thức bước sang một trang mới “Tôi biết con đường phía trước không dễ dàng gì, nhưng trái tim tôi đã chọn, vậy nên tôi sẽ đi đến cùng”. Không biết phía trước sẽ ra sao nhưng đến được bước này tôi đã mãn nguyện rồi. Đỗ, mình đỗ là một chuyện, hoàn thiện hồ sơ lại là một chuyện khác, khi ấy tôi vẫn đang đi làm ở Vĩnh Phúc, cách nhà gần 80km. Một lần, bên Công an huyện gọi tôi xuống lấy hồ sơ về viết, không kịp về nên tôi đã nhờ mẹ xuống huyện lấy giúp. Chưa đầy 10 phút sau, bố tôi gọi lại cho tôi chửi tôi một trận. Tôi cầm điện thoại trên tay, người như chết lặng, tôi tự hỏi “mình làm gì sai?”. Đến thời điểm này lòng tôi lạnh thật rồi, và kể từ lần ấy, không bao giờ tôi dám gọi điện nhờ mẹ tôi nữa. Dù xa, dù mưa, dù mệt tôi vẫn tự về, tự lấy, tự làm không phiền đến ai cả.
Ngày đầu nhập học, lần đầu tiên được khoác lên mình màu áo xanh. Vui không? Vui chứ, nhưng chỉ vui thôi thì chưa đủ đâu. Trong màu áo này, còn chứa cả hạnh phúc, mãn nguyện, tự hào. Tôi tự hào về chính bản thân mình, bởi đã vượt qua được rào cản định kiến, kiên trì từng ngày để có được ngày hôm nay. Tôi thầm cảm ơn bản thân vì đã không bỏ cuộc, nghị lực và kiên cường. Vậy nên, kết quả này là thật sự xứng đáng. Soi mình trong gương tôi không kìm được niềm vui thích mà soi đi soi lại vài lần. Tôi thấy mình như khoác lên một phiên bản mới. Có thêm chút thành thục của sự trải nghiệm sau hơn hai tháng đi làm. Chỉ vài tháng trước thôi, tôi vẫn còn là một cậu học sinh ngây thơ, hồn nhiên ngồi trên ghế nhà trường thì chỉ sau vỏn vẹn 3 tháng thôi, cuộc đời tôi đã có một bước nhảy vọt về chính trị. Giờ đây tôi không chỉ mang trong mình ước mơ của riêng tôi nữa mà nó là sự kỳ vọng của cả gia đình, thầy cô và cả anh em họ hàng nữa.
Nán lại Học viện chẳng được bao lâu, tôi lại được chuyển sang K02 để tham gia huấn luyện đầu khóa cho tân sinh viên và hành trang người lính chính thức bắt đầu kể từ đây. Cái nắng tháng 10 nơi đất Chương Mỹ vẫn còn in hằn trong tâm trí tôi. Thật là một kỷ niệm khó có thể quên, với lịch trình dày đặc trong một ngày cộng thêm với việc không được sử dụng điện thoại, tôi thấy bản thân khác đi nhiều lắm. Điều dễ thấy nhất là làn da bắt đầu chuyển sang màu rám nắng trông vừa bi vừa hài. Vào buổi tối thứ bảy đầu tiên, được trả lại điện thoại để gọi về cho gia đình, mẹ tôi quá bất ngờ vì phải mất một lúc để thôi ngỡ ngàng. Khác quá, tóc đã cắt ngắn, thêm phần da đen, có đôi phần trách móc nhưng trong đôi mắt mẹ tôi thấy được đó là niềm yêu thương khôn tả. Tôi bắt đầu kể lại cho mẹ về tuần đầu tiên tôi trải qua những gì. Từ việc phải sống kỷ luật ra sao đến những đồng chí, đồng đội ở đây như thế nào. Trong cái khó tôi mới thấy tình đồng chí nó đẹp vô cùng, nó hồn nhiên, giản dị không chút tư lợi. Giờ nghỉ giải lao lại chỉ bài nhau, lấy cho nhau cốc nước, cho nhau cái kẹo,… Các bạn ơi, nó trân trọng vô cùng. Rồi những lần bị phạt, nghiễm nhiên không phải do mình làm nhưng lấy tập thể rèn cá nhân nên chúng tôi phải chịu chung. Nhưng sau đó chỉ cần mời nhau cốc nước thay lời xin lỗi là lại coi như không có chuyện gì xảy ra. Nhớ lắm những đêm dài gác lạnh, những buổi tập luyễn mệt nhoài đến tận cuối chiều đông nhìn ánh hoàng hôn dần lụi, rồi những lần đứng chào cờ dưới ánh bình minh. Tất cả những điều đó đã góp phần tô điểm thêm cho bức tranh đầu đời lính của tôi. Nó chân, nó trần mà nó thật. Trong gian khó, tôi tìm thấy chính mình, tìm thấy lý tưởng sống của bản thân – mạnh mẽ hơn, kiên định hơn và yêu màu áo này hơn bao giờ hết.
Kết thúc huấn luyện, về trường không được bao lâu thì tôi nhận tin này, lòng tôi lại rộn lên. Tôi thầm cảm ơn lựa chọn cùng sự kiên định của bản thân. Khi tôi hay tin, tôi được vinh dự góp mặt trong sự kiện trọng đai quốc gia – A80. Và những ngày tháng tập luyện bắt đầu từ đây. Nắng có, mưa có, mệt có, vui có nhưng tất cả đều xứng đáng. Sự chào đón của bà con nhân dân trong những ngày đầu hợp luyện làm bao cái mệt mỏi như đã xua tan. Giờ đây, hòa trong không khí mừng Tết Độc lập của cả nước. Tôi càng thêm hiểu, thêm yêu, thêm trân trọng cái được gọi là hòa bình. Hòa bình thời các anh được định nghĩa là được về nhà gặp vợ, gặp mẹ, gặp người thương, là được gác lại khẩu súng nơi vai, là được nằm nhoài thả lỏng,… Nghe thật giản đơn nhưng lại lớn lao vô cùng. Nhưng hòa bình thời nay, nó không chỉ gói gọn trong định nghĩa mà nó đang sống, đang hiện hữu ở mỗi ngõ ngách của Tổ quốc thân yêu, ở những tiếng cười hồn nhiên nơi con trẻ, ở những mái trường rực phượng đỏ trời,…. Đó là hòa bình, dù thời nào nó cũng đều rất đẹp, cái đẹp của sự vô giá. Ngày đại lễ, đứng trước Quảng trường Ba Đình rộng lớn, tôi thấy mình đang sống, sống những ngày hạnh phúc nhất của tuổi đôi mươi.
Các bạn à, có những ngày mưa ta mới biết trân trọng những ngày nắng. Nhìn lại những chặng đường đã qua tôi thấy mình hoàn thiện dần về cả tinh thần lẫn thể xác. Nhưng một điều tôi vẫn luôn chăn trở, ước mơ của tôi chưa hề dừng lại mà chỉ được nhủ rằng: “phải vượt trội hơn nữa”. Những năm tháng đầu đời lính là món quà quý giá nhất của tuổi trẻ đã ban tặng cho tôi. Mong rằng những chia sẻ của tôi, có thể giúp được những bạn trẻ đang thu mình có thể chín chắn hơn với định kiến, với ước mơ, hoài bão của bản thân. Đột phá những giới hạn của mình để sống một đời trọn vẹn. Dù đúng, dù sai nhưng bản thân đã can đảm dám thử, dám làm. Không có gì phải thẹn với lòng cả. Bạn nhé!
Thật may khi chúng ta được sinh ra trong hòa bình, mà hòa bình này có được là do đâu? Có lẽ trong trái tim mỗi chúng ta, mỗi người con của mảnh đất này đã tự có cho mình câu trả lời rồi. Là một phần của lực lượng vũ trang, tôi càng thêm hiểu, thêm yêu những giá trị bất diệt này hơn bao giờ hết. Tuổi 20 các anh đã đánh đổi thật oanh liệt rồi thì giờ đây ta còn gì để nuối tiếc. Vậy nên, hãy một lần mạnh mẽ khoác lên màu áo xanh với niềm kiêu hãnh nhất, tự hào nhất để sau này không phải hối tiếc những năm tháng trai trẻ đã sống hoài sống phí.
Thân ái,
Tôi trẻ. Tôi đam mê. Tôi cống hiến
_________________
👉 Tham gia ngay cuộc thi viết "Thư gửi tuổi 20 từ chiến trường năm ấy" cùng Tủ sách Thanh niên:
🔸 Thông tin chi tiết cuộc thi: https://www.facebook.com/photo?fbid=1237860515040353&set=a.478925010933911
🔸 Thời gian cuộc thi diễn ra: từ ngày 10/10/2025 - 10/11/2025
__________________
Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ:
📱 Fanpage: Tủ sách Thanh niên
💌 Mail: [email protected]
Phụ trách Tủ sách Thanh niên: Nguyễn Trần Thảo Phương